Top 40 Em hãy viết bài văn tả người thân yêu và gần gũi nhất với mình (hay nhất)

Bạn đang xem: Top 40 Em hãy viết bài văn tả người thân yêu và gần gũi nhất với mình (hay nhất) tại thptnguyenchithanhag.edu.vn

Tổng hợp trên 40 bài văn tả người thân yêu và gần gũi nhất với mình hay nhất với dàn ý chi tiết giúp học sinh có thêm tài liệu tham khảo để viết văn hay hơn.

Dàn ý Em hãy viết bài văn tả người thân yêu và gần gũi nhất với mình

a. Mở bài

  • Mở bài trực tiếp: giới thiệu về người phụ nữ mà em luôn yêu thương, quý mến – mẹ của em.
  • Mở bài gián tiếp: giới thiệu về mẹ thông qua những câu ca dao, dân ca nói về người mẹ, nói về tình cảm mẹ con. Gợi ý:

“Đố ai đếm được lá rừng
Đố ai đếm được hết từng trời cao
Đố ai đếm được vì sao
Đố ai đếm được công lao mẹ già.”

“Gió mùa thu mẹ ru con ngủ
Năm canh dài, mẹ thức đủ năm canh.”

“Mẹ già ở tấm lều tranh
Sớm thăm tối viếng mới đành dạ con.”

“Những khi trái nắng trở trời,
Con đau là mẹ đứng ngồi không yên.
Trọn đời vất vả triền miên,
Chăm lo bát gạo vàng bạc nuôi con.”

“Ví dầu mẹ chẳng có chi
Chỉ con với mẹ chẳng khi nào rời.”

b. Thân bài

– Miêu tả về mẹ:

  • Tên, độ tuổi, nghề nghiệp, công việc thường ngày
  • Miêu tả vóc dáng, làn da, mái tóc, đôi mắt, nụ cười… của mẹ
  • Tính cách, thói quen của mẹ trong cuộc sống.

– Mối quan hệ của mẹ với mọi người xung quanh:

  • Tình cảm, sự thương yêu, quan tâm của mẹ với mọi người trong gia đình
  • Tình cảm của mẹ với đồng nghiệp, bà con làng xóm

– Kể một kỉ niệm giữa em và mẹ khiến em nhớ mãi (kể ngắn gọn, rõ ràng nguyên nhân, diễn biến và kết quả của câu chuyện đó).

c. Kết bài

  • Nêu những suy nghĩ, tình cảm của em dành cho người mẹ vĩ đại của mình.
  • Nêu những mong ước tốt đẹp mà em dành cho mẹ.

Em hãy viết bài văn tả người thân yêu và gần gũi nhất với mình – mẫu 1

Trong đêm hè ở quê, nhìn thấy mấy em bé hàng xóm nhà bà em đang ríu rít gọi mẹ, làm nũng mẹ em chợt nhớ đến người mẹ của mình. Lúc mẹ đưa em về quê ngoại chơi với ông bà một tháng, hôm mẹ về em luôn nghĩ mình sẽ chẳng thấy nhớ mẹ nếu ở đây một tháng với ông bà. Vậy mà chỉ sau một tuần em đã rất nhớ mẹ.

Mẹ em là một người phụ nữ nông thôn chân chất và giản dị. Năm nay mẹ 41 tuổi. Nắng và gió trên những đồng lúa, nương ngô đã khiến nước da của mẹ đen sạm đi. Đôi mắt mẹ thật sáng. Những lúc em chăm ngoan làm được việc tốt đôi mắt ấy ánh lên niềm yêu thương, dịu dàng. Những lúc em mắc lỗi đôi mắt mẹ lại thật nghiêm khắc. Chỉ cần nhìn mắt mẹ em có thể biết được mẹ đang vui hay buồn. Mẹ em có một nụ cười rất tươi với hàm răng trắng và đều tăm tắp. Bố thường kể rằng ngày xưa bố ấn tượng với mẹ nhất bởi nụ cười. Mái tóc mẹ đen óng, mượt mà, dài đến ngang lưng. Những ngày đi làm mẹ hay búi gọn tóc lên, không ai nghĩ rằng mẹ em lại có một mái tóc đẹp như vậy. Tóc mẹ có một mùi thơm rất đặc biệt, thỉnh thoảng em lại chạy đến ôm mẹ thật chặt để có thể cảm nhận mùi hương nhẹ nhàng ấy. Hằng ngày mẹ phải làm việc đồng áng nên đôi tay mẹ khô ráp, ngón tay thô và cứng. Đôi tay đầy những vết đen do nhựa chè tươi dính lại. Em yêu quý biết bao đôi tay ấy, nhờ đôi tay vất vả ấy mà chúng em đã khôn lớn, trưởng thành qua từng ngày.

Mẹ em có dáng hơi thấp, trông hơi đậm người. Hằng ngày đi làm mẹ chỉ mặc một chiếc áo cộc tay bên trong, bên ngoài là bộ quần áo lao động rộng thùng thình. Nhưng khi đi có việc mẹ cũng rất biết cách ăn mặc thật lịch sự và gọn gàng. Mỗi buổi sáng mẹ dậy từ rất sớm, đi chợ, nấu cơm, chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà. Em thấy cơm mẹ nấu không thứ sơn hào hải vị nào có thể sánh bằng. Mẹ àm việc gì cũng rất nhanh nhẹn và khéo léo. Trong làng ai cũng khen mẹ là người phụ nữ đảm đang, tháo vát. Việc gì mẹ cũng có thể àm rất giỏi. Em thấy ngưỡng mộ mẹ em lắm. Mọi người xung quanh ai cũng quý bởi mẹ em là một người tính tình sởi lởi, hay cười, hay nói. Có thức quà gì ngon mẹ hay đem chia cho hàng xóm để mọi người cùng ăn. Ai gặp khó khăn mẹ đều sẵn sàng giúp đỡ.

Em vẫn nhớ khi em còn nhỏ, nhà chưa có điều kiện, mỗi lần có thịt hay cá mẹ đều dành phần ngon cho chúng em. Em hỏi thì mẹ nói rằng mẹ không thích ăn thịt, người lớn không thích ăn thịt đâu con ạ. Khi ấy em thật ngây thơ khi tin lời mẹ. Lớn lên rồi em mới nhận ra đó là vì mẹ để dành cho chúng em. Từ ngày biết nhận thức em tự nhủ sẽ luôn chăm sóc, phụng dưỡng mẹ thật tốt.

Dù có đi hết cuộc đời có lẽ cũng không thể đền đáp được hết sự vất vả của mẹ. Hãy luôn biết trân trọng mẹ khi ta còn có thể.

Em hãy viết bài văn tả người thân yêu và gần gũi nhất với mình – mẫu 2

Nhà em khá đông người, nhưng người em kính trọng và gần gũi nhất là ông nội của em.

Nội em năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi nhưng cử chỉ vẫn còn khá nhanh nhẹn. Người tầm thước, hơi gầy, còn da dẻ nội vẫn hồng hào.

Đầu ông hói, lơ thơ những sợi tóc bạc như cước. Vầng trán cao hằn sâu những nếp nhăn. Đôi mắt còn tinh nhanh ẩn dưới cặp lông mày đã ngả bạc. Má hơi hóp làm hai gò má nhô cao lên. Răng ông đã rụng nhiều nhưng nhờ lắp răng giả nên nụ cười vẫn tươi tắn. Em thích nhất chòm râu bạc của ông. Mỗi lần được ngồi trong lòng ông, em ngước nhìn mãi những sợi râu trắng dài và thích được ông cho vuốt râu.

Hằng ngày, ông thường mặc bộ quần áo màu xanh, đi đôi dép nhựa đã mòn. Chỉ lúc đọc sách ông mới đeo kính và khi nào đi bộ xa ông mới chống cây gậy trúc. Tuổi đã cao nhưng ông làm việc luôn chân, luôn tay. Khi quét nhà, quét sân, quét vườn; lúc vun gốc cho các cây trong vườn; lúc tìm bắt sâu đục phá cây chanh. Ông thường xuyên kiểm tra việc học của em, dạy em làm toán, làm văn… Ông còn tham gia việc chăm sóc thiếu nhi trong xã và xây dựng tủ sách cho nhà văn hóa xã. Khi rảnh rỗi, ông đọc sách, báo, nằm võng ngoài hiên và nghe đài truyền thanh hoặc chăm dãy hoa trước sân và dọc hai bên lối ra vào cổng. Những đêm trăng sáng, ông thường ngồi trên chõng tre kê giữa sân kể chuyện cổ tích cho em và các bạn nhỏ trong xóm nghe.

Con cháu làm gì sai, ông nhẹ nhàng răn dạy chứ không quát mắng bao giờ. Bà con hàng xóm có điều gì xích mích với nhau thường gặp nhờ ông giải quyết.

Mọi người đều yêu quý ông và khen ông tuổi cao mà vẫn còn minh mẫn. Riêng em, nếu được một điều ước như trong truyện cổ tích ông kể, em sẽ ước ông có sức khỏe, sống mãi bên em.

Em hãy viết bài văn tả người thân yêu và gần gũi nhất với mình – mẫu 3

Chuông đồng hồ đều đặn buông chín tiếng. Màn đêm yên ắng, tĩnh mịch lạ thường. Chỉ còn âm thanh của gió khuya xào xạc trong khu vườn trước ngõ. Em rời bàn học bước ra sân, vươn vai hít thở không khí trong lành để cố xua đi cơn buồn ngủ. Còn hai bài tập Toán nữa, phải cố làm cho hết. Từ giường bên có tiếng trở mình khe khẽ. Bà nội vẫn thức chờ em.

Bà nội em năm nay hơn bảy mươi tuổi, dáng gầy guộc và lưng đã hơi còng. Dấu ấn thời gian in rõ trên mái tóc bạc phơ và trên gương mặt nâu rám hằn sâu vết nhăn của bà. Mắt bà đã hơi mờ nhưng đôi tai còn thính lắm. Chỉ nghe bước chân hay giọng nói từ xa là bà đã nhận ra đúng từng người trong gia đình.

Cũng vì quen với công việc nhà nông quanh năm vất vả từ thời còn trẻ cho nên đến nay, bà vẫn còn khỏe mạnh, dẻo dai. Những lúc bố mẹ em ra đồng, một mình bà lo đi chợ, nấu cơm, chăm sóc bầy gà, bầy lợn. Ít khi em thấy bà ngồi yên một chỗ. Mọi việc xong xuôi thì bà lại vác chiếc cuốc ra vườn, cặm cụi xới đất, nhổ cỏ, bón phân cho mấy luống rau và hơn chục gốc na, gốc bưởi.

Bà hay kể chuyện. Em rất phục trí nhớ của bà. Ngày xưa bà chỉ học trường làng, thế nhưng bà lại thuộc lòng “Truyện Kiều”, “Nhị Độ Mai”, “Phạm Công Cúc Hoa”, “Đồng tiền vạn lịch”… cùng với bao nhiêu là ca dao, và truyện cổ. Những trưa hè gió nồm nam mát lộng, bà mắc võng ở chái nhà, nằm đung đưa và bỏm bẻm nhai trầu vừa ngâm nga hát. Em nghe mấy cụ già bảo rằng hồi con gái, bà là một “liền chị” quan họ nổi tiếng trong vùng.

Con cháu, họ hàng làng xóm rất quý bà vì bà hiền lành, phúc hậu. Ai gặp khó khăn cần đến bà sẵn sàng giúp đỡ, chẳng quản sớm khuya. Bà thường khuyên con cháu “Thương người như thể thương thân” và đối xử với làng xóm có tình có nghĩa.

Học xong bài, em thu xếp sách vở cho vào cặp, cài cửa, tắt đèn rồi nhẹ nhàng chui vào màn. Bà nằm dịch sang bên nhường chỗ cho em. Hơi ấm tỏa ra từ người bà rất dễ chịu. Em vòng tay ôm lấy lưng bà, thủ thủ “Bà ơi! Cháu đấm lưng cho bà nhé!” Bà mắng yêu: Bố chị! Để bà chờ mãi! Thôi, ngủ đi, mai dậy sớm còn đi học!

Em yêu bà lắm và mong bà mạnh khỏe, sống lâu cùng con cháu.

Em hãy viết bài văn tả người thân yêu và gần gũi nhất với mình – mẫu 4

Từ nhỏ, em đã được sống cạnh bà ngoại. Thường ngày, bố mẹ bận công việc, nên một tay bà chăm sóc em suốt những ngày thơ ấu. Bởi vậy, bà ngoại là người mà em yêu quý và quấn quýt nhất trong gia đình.

Bà em năm nay đã gần bảy mươi tuổi rồi, nhưng vẫn khỏe mạnh và minh mẫn lắm. Bà có dáng người nhỏ gầy nên khá nhanh nhẹn. Lưng bà vì tuổi tác nên đã hơi còng, tuy nhiên không ảnh hưởng nhiều đến sinh hoạt thường ngày. Bà có làm da trắng, hơi nhăn, đôi chỗ có thể nhìn thấy những đường gân xanh. Khuôn mặt bà hơi tròn, nhìn rất dịu dàng và hiền hậu. Đôi mắt bà có màu đen, hơi đục, luôn nhìn em bằng ánh mắt trìu mến, đong đầy tình thương. Mái tóc bà bạc trắng quá nửa, luôn được búi gọn lại sau đầu. Cách bà búi tóc rất lạ, em quan sát nhiều lần nhưng vẫn không bắt chước được. Trang phục hằng ngày của bà rất đơn giản, luôn là những bộ bà ba tối màu, nhẹ và mát. Khi nào ra ngoài, bà sẽ mặc áo dài và mang thêm dây chuyền.

Bà của em là một người bà tuyệt vời. Hàng xóm láng giềng ai cũng quý mến và kính trọng bà. Ngày nghỉ, những anh chị đi học, đi làm xa được về quê đều chạy sang thăm bà. Bởi vì bà em là người hiền lành, tốt bụng và tiến bộ. Bà thường xuyên quan tâm, giúp đỡ mọi người. Bà cũng luôn dạy em cần hòa đồng và quan tâm đến bạn bè, người thân.

Em yêu quý bà lắm. Em luôn cố gắng học tập chăm chỉ và giúp bà công việc nhà để bà luôn vui khỏe. Mong rằng, bà sẽ luôn hạnh phúc bên con cháu trong gia đình.

Em hãy viết bài văn tả người thân yêu và gần gũi nhất với mình – mẫu 5

Ông bà ngoại có cả thảy sáu đứa cháu lít nhít cả nội lẫn ngoại. Không hiểu sao các anh chị em họ của tôi đều quấn riết lấy bà. Chỉ duy có tôi là làm cái đuôi của ông.

Ông thường nằm ngủ trưa trên một tấm phản gỗ kê xuềnh xoàng trên mấy viên gạch. Buổi trưa tôi lại cắp tờ báo nhi đồng vào ngủ với ông. Cầm tờ báo ngược xuôi một lúc thì chán. Tôi thấy tờ báo xanh đỏ thì kì kèo ông xin mua cho chứ tôi chưa biết đọc. Ông xoay nghiêng tôi, rồi vừa xoa xoa lưng vừa kể chuyện cổ tích.

Ông chỉ có mỗi chuyện “tủ” là Thạch Sanh thôi, thế mà chưa bao giờ tôi nghe hết chuyện của ông. Lòng bàn tay người già ram ráp, ấm áp, tấm phản gỗ ông nằm bao năm lên nước, bóng loáng, mát lịm, chỉ đến đoạn “đàn kêu tích tịch tình tang” là tôi lăn ra ngủ khoèo.

Tôi được năm tuổi, ông dạy tôi tập đánh vần. Đúng là một cuộc đánh vật của hai ông cháu. Tôi vốn hiếu động và hay lơ đãng, ông dạy chữ này thì quên chữ kia, nhớ được chữ hôm này thì quên tiệt chữ hôm trước, ông phải vận dụng đủ mọi hình ảnh để tôi nhớ được mặt chữ: “O là quả bóng da lũ trẻ trong xóm vẫn đá bình bịch mỗi chiều. O là quả trứng gà bà bồi dưỡng tôi mỗi sáng, đội thêm nón của mẹ…”

Mỗi lần tôi học là mấy nhà hàng xóm xung quanh đều biết, tiếng ông thì không thấy đâu, chỉ thấy giọng tôi cười khanh khách. Nhưng hôm sau hỏi lại tôi đã quên rồi, chỉ nhớ chữ gì nghe “bình bịch” và chữ nữa thì “ăn được”.

Trong trí nhớ tôi, chỉ có mỗi chữ c hoa là không bao giờ tôi lẫn lộn. Chữ c hoa của ông bao giờ cũng một gạch tựa ở lưng. Tôi hỏi: “Để làm gì hả ông?”, ông trả lời: “Để nó khỏi ngã”. Tôi cười khanh khách: “Thế thì chữ “cờ” còn già hơn ông, ông nhỉ? Ông có cần chống gậy đâu?!” Ông cười, mặt nhăn tít lại: “A, con nhóc của ông giỏi thật!!”.

Rồi tôi đi học, tự nhiên chững chạc hẳn ra, học chữ nào thì thuộc chữ ấy. Ông hãnh diện lắm, đi khoe với những người bạn già “đứa cháu của tôi …”

Hôm nào ông cũng đi tập thể dục từ bốn giờ sáng. Tôi cũng dậy lạch bạch bám đuôi ông. Ông chạy chầm chậm, hai chân run run. Nhưng sáng nào ông cũng chạy được năm vòng quanh vườn hoa Pasteur. Tôi thì ngồi thu lu trên ghế, đếm vòng chạy của ông, đợi trời sáng rồi hai ông cháu xem mọi người đánh cầu lông, sau đó mới đi bộ về nhà.

Em hãy viết bài văn tả người thân yêu và gần gũi nhất với mình – mẫu 6

“Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dàoTình mẹ tha thiết như dòng suối hiền ngọt ngào.”

Quả đúng như vậy tình cảm mẹ dành cho ta là vô bờ bến, là đấng sinh thành nuôi dưỡng ta khôn lớn trưởng thành, sẵn sàng chia sẻ ngọt bùi cho con. Hình ảnh mẹ luôn chiếm vị trí quan trọng trong trái tim nhỏ bé của tôi.

Năm nay mẹ tôi đã bước sang tuổi bốn mươi, cái tuổi không còn được trẻ nữa. Mẹ không cao lắm,dáng người dong dỏng, mẹ không mập lắm và có phần hơi gầy bởi có lẽ mẹ phải lo toan vất vả mọi công việc trong gia đình. Khuôn mặt mẹ hình trái xoan ưa nhìn, nước da mẹ không được trắng hồng mà hơi ngăm ngăm đen vì những năm tháng dãi dầu với nắng mưa, nước da bánh mật nhưng khỏe khoắn cùng với chiếc mũi dọc dừa rất hài hòa với gương mặt của mẹ. Nổi bật trên khuôn mặt xinh xắn của mẹ là đôi mắt. Mọi người thường nói đôi mắt là cửa sổ tâm hồn. Thật đúng như vậy, mỗi khi tôi được điểm cao đôi mắt ấy luôn ánh lên niềm vui còn khi tôi được điểm kém hay vô tình làm việc gì khiến mẹ buồn thì đôi mắt ấy lại nặng trĩu nỗi buồn. Mỗi lần nhìn vào đôi mắt ấy, tôi thấy cả một vùng trời yêu thương mà mẹ dành cho mình. Mẹ có hàm răng trắng, đều tăm tắp như hạt bắp.

Mỗi khi mẹ cười để lộ ra hàm răng cùng với chiếc răng khểnh trông mẹ thật duyên. Nụ cười hiền từ ấm áp như truyền cho tôi hơi ấm của tình thương. Mái tóc mẹ không còn đen nhánh như trước nữa bởi có lẽ mái tóc ấy phải hứng bao sương gió. Đôi tay mẹ không còn là đôi tay búp măng như thời con gái nữa mà giờ cũng có những vết chai sạn, những vết nứt nẻ. Mỗi khi áp vào má tôi đôi bàn tay thô ráp thì tôi cảm nhận được nỗi vất vả của mẹ và lúc đó tôi chỉ ước sẽ giúp đỡ mẹ thật nhiều lúc này.

Mẹ là người luôn quan tâm đến gia đình. Ban ngày mẹ đi làm, tối về mẹ còn vun vén cho công việc nhà. Tuy bận công việc nhưng mẹ cũng không quan tâm đến con cái. Vào mỗi buổi tối mẹ thường dạy tôi học bài, có bài nào không hiểu mẹ còn ân cần giảng giải cho tôi từng li từng tí để tôi hiểu bài hơn. Mẹ tôi tính tình rất hiền nhưng lại vô cùng nghiêm khắc trong công việc. Tôi nhớ có lần tôi mắc lỗi làm mẹ buồn lòng, và lúc đó mẹ cũng đã chỉ cho tôi cái đúng cái sai, cái nên làm hay không để tôi thay đổi. Dù là lỗi to hay nhỏ thì mẹ đều nghiêm khắc phạt tôi ở những mức độ khác nhau để rút ra bài học cho bản thân. Vì thế tôi cũng luôn phải ý thức bản thân phải sống tốt để mẹ không phiền lòng. Mẹ như ngọn gió sưởi ấm cho con mỗi khi đông về, mẹ như vầng mặt trời của mỗi đứa con. Vào mỗi buổi tối mẹ thường kể cho tôi nghe rất nhiều những câu chuyện thú vị rồi mẹ cũng hát ru tôi bằng giọng ngọt ngào, trìu mến, thân thương. Qua lời ru của mẹ tôi cũng cảm nhận được tình yêu thương vô bờ bến mẹ dành cho ta.

Tình mẫu tử là tình cảm thiêng liêng, tình cảm ấy đã nuôi ta khôn lớn trưởng thành và chính mẹ là người đã mang đến cho con thứ tình cảm đáng kính trọng. Mẹ như là nguồn động lực dõi theo bước chân ta trên chặng đường dài. Tôi tự nhủ sẽ cố gắng học tập thật tốt để mẹ vui lòng.

Em hãy viết bài văn tả người thân yêu và gần gũi nhất với mình – mẫu 7

“Nhớ ngày xưa khi còn bé, mẹ ôm ấp tôi những lúc trời lạnh. Mẹ kể cho tôi nghe những câu chuyện cổ tích ly kỳ, hấp dẫn bằng giọng nói trầm ấm. Đôi mắt mẹ yêu thương nhìn tôi trìu mến. Đôi mắt đen láy làm cho mẹ thật thông minh. Cả những lúc chui vào trong chăn cùng mẹ, tôi cảm nhận được hơi thở ấm nồng, nhè nhẹ. Mẹ muốn tôi ngủ yên, ngủ say để sáng mai còn đi học sớm, không bị thiếu ngủ…”. Có những điều không cần phải nói ra, tuy con còn nhỏ, con cũng có thể cảm nhận được!

“Những lần tôi ốm, mẹ thức trắng cả đêm để săn sóc tôi. Sáng dậy, đôi mắt mẹ trũng xuống vì thiếu ngủ. Tôi hiểu được, mẹ lo lắng cho tôi thế nào. Những hôm đó, trông mẹ xanh xao quá. Hôm nào tôi làm bài muộn, mẹ luôn nhắc nhở, lo lắng, thúc giục tôi ngủ sớm để ngày mai đi học. Còn những lần bị điểm kém, mẹ không bao giờ mắng tôi. Mẹ kiên nhẫn, giảng lại cho tôi từng ly từng tí cho đến khi tôi hiểu thì thôi. Mẹ luôn nói với tôi: Con cố gắng ngoan ngoãn, đừng để mẹ mất kiên nhẫn. Mẹ đánh con là mẹ đánh chính mẹ…”

Tôi đã khóc khi đọc những lời văn của con gái. Bài văn tràn đầy những cảm nhận chân thực của con về những việc tôi làm hàng ngày. Những câu nói, những cử chỉ, những hành động của tôi đều được con lần lượt kể lại bằng ngôn từ của chính mình.

“Dù bận rộn đến đâu, mỗi ngày mẹ đều dành thời gian nói chuyện với tôi. Có chuyện gì, dù xấu hay tốt, tôi đều kể với mẹ. Trước khi thi, mẹ cùng ôn bài với tôi. Mẹ vuốt ve tôi bằng đôi tay trắng mịn màng và dặn: Nhớ đọc lại kỹ bài làm để dành cho mẹ một điểm nhé, mèo con! Mẹ đã tiếp thêm cho tôi sức mạnh để chiến thắng. Cứ mỗi lần nhớ về khuôn mặt tròn tròn, bầu bĩnh của mẹ, tôi lại tự nhủ: Phải chiến thắng, Phải chiến thắng….!”

Tôi thường tự nhủ, điều thành công nhất của tôi trong việc dạy con từ trước tới nay là con tôi coi tôi như một người bạn thân, không giấu tôi dù là chuyện buồn hay vui. Tôi tâm niệm, để giữ được thói quen đó của con, tôi không được gây sức ép cho con bất kể chuyện gì, đặc biệt chuyện học hành. Giao tiếp hàng ngày với con rất quan trọng, mẹ con tôi thường nói đùa: Tâm tín con như mặt nước phẳng lặng. Con chỉ hơi gợn sóng là mẹ biết liền!

“Nhưng những điều đó chỉ xảy ra từ hồi tôi còn nhỏ. Bây giờ mẹ đã khác. Mẹ bận rộn hơn, mẹ hay mệt hơn và cũng dễ nổi nóng hơn. Mẹ ít để ý đến tôi và tính kiên nhẫn của mẹ cũng giảm nhiều. Vậy là mẹ đã không còn trẻ nữa… Tôi nghĩ rằng, dù sao tôi cũng đã lớn, mẹ không cần để ý đến tôi nhiều nữa. Tôi sẽ tự lập như mẹ mong muốn. Thế nhưng, đôi tay mẹ vẫn đẹp như xưa. Tôi vẫn mong được đôi tay ấy vuốt ve mỗi ngày, không phải như những khi tôi cọ má vào mẹ, mẹ nghiêm mặt lại và bảo: Con lớn rồi, không làm nũng mẹ nữa… Tôi hiểu, dù có nói vậy, tình yêu của mẹ dành cho cô con gái đầu lòng của mẹ không thay đổi”.

Trái tim tôi thắt lại khi đọc đến những dòng này. Sau khi bác giúp việc bị ốm cách đây 6 tháng, vào thời điểm con lớn lên cấp 2, con nhỏ bắt đầu vào lớp 1, ngoài giờ làm việc, tôi phải đảm đương nhiều việc nhà hơn. Điều đó cũng đồng nghĩa với việc 2 tiếng buổi tối rảnh rỗi với con trước đây bị chia sẻ làm ba, hai phần cho bé nhỏ và một phần cho bé lớn. Đôi lúc thấy con tủi thân, tôi giải thích cho con qua loa: em còn nhỏ, chưa biết đọc, biết viết, mẹ phải bên em, giống như bên con 5 năm trước đây… Tôi rất sợ con phụ thuộc vào tôi nhiều quá nên đặt mục tiêu rèn luyện tính tự lập cho con lên hàng đầu. Vì vậy, tôi tránh những động chạm tình cảm, dù con là con gái. Hay là tôi ngụy biện, tôi đã trở thành một người mẹ khô khan mất rồi? Giai đoạn dậy thì là giai đoạn đặc biệt của con với nhiều biến chuyển tâm sinh lý. Vậy mà tôi lại dần dần xa con. Tôi mải mê bon chen kiếm tiền để lo cho tương lai của con mà quên mất dù ở lứa tuổi nào, con cũng rất cần hơi ấm của mẹ. Tôi mải mê với cơm áo gạo tiền, đôi khi về nhà nổi nóng và tức giận vô cớ khi những việc ở cơ quan không như ý muốn, khi mục tiêu tài chính của tôi không đạt được. Đôi khi tôi nhận ra sự sợ sệt của con, nhưng tôi xoa dịu lương tâm bằng câu nói “Tất cả vì tương lai tốt đẹp của con”. Tôi đã làm con sợ, con không kể cho tôi nghe những câu chuyện dài lê thê trên lớp hay những buồn vui của con nữa… Cho dù con đã rất rộng lượng cho tôi một câu an ủi “Tình yêu của mẹ dành cho con không thay đổi”, tôi vẫn nhìn lại những gì mình đã làm và thấy rằng mình đã rất khác hình ảnh người mẹ trong tâm trí con, hình ảnh người mẹ “ngày xưa” của con! Tôi đã sai khi nghĩ rằng, con tôi đã lớn, tôi cần kiếm tiền để lo cho con đi du học. Tôi quên mất rằng, con tôi cần hơi ấm và sự động viên của tôi hơn là cần những sắp đặt tương lai của tôi!

Cám ơn đề văn của cô giáo, cám ơn những lời văn tha thiết của con. Con đã có những con sóng lớn trong suy nghĩ và tôi đã bỏ qua một thời gian dài! Tôi biết mình phải làm gì để có thể là người mẹ tốt nhất của con trong lúc này! Con gái à, con luôn là nữ hoàng trong thế giới của mẹ!

Em hãy viết bài văn tả người thân yêu và gần gũi nhất với mình – mẫu 8

“Lưng cha thì đội nắng gầyÔi tóc bạc tựa trăng soi…”

Điều may mắn và hạnh phúc nhất trong cuộc đời mỗi chúng ta là được sống trong vòng tay yêu thương của bố. Bố luôn là người che chở, bảo vệ cho ta trong suốt cuộc đời. Càng lớn lên và thấu hiểu những cay đắng, nhọc nhằn, tôi càng cảm thấy biết ơn vì những hi sinh lớn lao mà bố đã dành cho mình.

Bố tôi năm nay đã ngoài bốn mươi tuổi. Dáng người bố cao gầy. Trong mắt tôi, dáng hình ấy lúc nào cũng thật to lớn và vững chãi để che chở cho cả gia đình. Làn da bố rám nắng vì phơi nắng dầm sương, trải qua đủ khó khăn, khổ cực vì cuộc mưu sinh vất vả. Khuôn mặt bố vuông chữ điền, toát lên vẻ hiền lành và đôn hậu. Đôi mắt bố đen láy, trong đôi mắt ấy chứa đựng cả bầu trời yêu thương bố dành cho các con. Mỗi khi mỉm cười, đôi mắt bố thật đỗi dịu dàng, thể hiện sự trìu mền pha chút nuông chiều. Mái tóc bố không còn đen nữa mà đã lấm tấm bạc. Nhìn những sợi tóc bạc ấy, tôi càng thương bố nhiều hơn vì những gian lao, vất vả bố phải trải qua để nuôi chúng tôi khôn lớn. Tôi thích nhất là những lúc bố cười. Nụ cười ấy mới ấm áp làm sao. Những lúc như thế, tôi tự nhủ phải chăm ngoan hơn nữa để nụ cười ấy có thể xuất hiện nhiều hơn trên đôi môi của bố. Đôi bàn tay bố chai sần, thô ráp nhưng tôi vẫn luôn yêu đôi bàn tay ấy. Đôi bàn tay khó nhọc vì gia đình. Đôi bàn tay hi sinh vì sự bình yên, hạnh phúc của các con.

Trong kí ức tuổi thơ của tôi luôn đong đầy những kỉ niệm về bố. Ngày mới lẫm chẫm biết đi, bố dắt tay tôi đi trên con đường làng quen thuộc. Cái bóng liêu xiêu trải dài trên mặt đường trùm lên cái bóng bé nhỏ của tôi. Mỗi khi tôi vấp ngã, bố dịu dàng đỡ tôi dậy, đôi bàn tay nhẹ nhàng vuốt lên mái tóc khi tôi bật khóc. Bố là người kiệm lời, ít nói nhưng tôi biết tình yêu thương bố dành cho các con lúc nào cũng dạt dào và chan chứa. Bố cùng tôi đến trường trong ngày đầu đi học, dạy tôi làm những phép tính đầu tiên. Những đêm thức khuya học bài, lúc nào bố cũng chờ tôi đi ngủ rồi mới an giấc. Bố luôn yêu thương và chiều chuộng tôi nhưng vẫn nghiêm khắc chỉ bảo mỗi khi tôi mắc lỗi. Bố dạy tôi cách sống, cách làm người, hiểu được những giá trị tốt đẹp trong cuộc sống, ý nghĩa của sự trung thực, ngay thẳng, lòng khoan dung và biết ơn. Cả cuộc đời bố đã vất vả hi sinh vì gia đình, thế nhưng, vẫn có lúc tôi vô tình làm bố buồn, chẳng thể đáp ứng được sự kì vọng và tin tưởng của bố.

Sau này lớn lên, rồi tôi sẽ phải rời xa vòng tay của bố nhưng tôi tin rằng bố sẽ mãi là người che chở, dõi theo và bảo vệ cho tôi trong suốt cuộc đời. Những bài học của bố sẽ là hành trang theo tôi suốt cuộc đời, tình yêu của bố sẽ là động lực để tôi tiến lên phía trước.

Em hãy viết bài văn tả người thân yêu và gần gũi nhất với mình – mẫu 9

Gia đình em có bốn thành viên, bao gồm có bố mẹ và hai chị em gái chúng em. Gia đình em luôn yêu thương, chăm sóc lẫn nhau, hai chị em em thì thường chia sẻ với nhau những vui buồn của cuộc sống, học tập. Với em, chị gái của mình không chỉ là một người chị mẫu mực luôn nhường nhịn, chăm sóc của em mà còn là một người bạn tri kỉ, một người mà em yên tâm khi tâm sự những gì đã trải qua trong cuộc sống.

Chị của em tên là Vân Anh, chị em năm nay mười lăm tuổi, tuy hai chị em có sự cách biệt về tuổi tác nhưng không vì vậy mà chúng em xa cách, bất đồng. Em và chị gái của mình rất hợp tính nên có thể dễ dàng tâm sự, nói chuyện một cách thoải mái nhất. Mọi người thường nói nhà mà có hai chị em gái thì thường xuyên xảy ra tranh giành, xung đột, chị em thường khắc khẩu, không hợp nhau. Nhưng điều ấy không hề xảy ra trong quan hệ của chị em em, chúng em luôn yêu quý và ý thức được vị trí cũng như trách nhiệm của mình, đối với chị em thì luôn nhường nhịn, chăm sóc cho em. Còn em thì yêu thương, tôn trọng chị của mình.

Chị của em vô cùng xuất sắc, không những là một học sinh ưu tú của lớp mà còn là một người cán bộ lớp đầy mẫu mực, chị em tuy học giỏi nhưng không hề tỏ ra kiêu căng, luôn quan tâm giúp đỡ đến bạn bè cũng như những người xung quanh mình. Chị em nổi tiếng trong trường vì những đức tính tốt bụng, khiêm nhường ấy, vì thế mà mỗi lần có người nhắc đến chị em là em không kìm nổi sự tự hào dâng trào trong mình. Chị em không chỉ là một học sinh ưu tú mà còn là một người con ngoan của gia đình em.

Chị luôn lễ phép với bố mẹ, ông bà, chăm sóc, nhường nhịn em. Chị còn là một người vô cùng đảm đang, những công việc nhà đều được chị hoàn thành một cách xuất sắc, chị có thể nấu cơm, rửa bát, quét nhà. Chị nấu ra rất nhiều những món ăn ngon, trong đó món ăn mà em yêu thích nhất đó chính là món trứng cuộn của chị làm. Những lát trứng cuộn vàng ươm, được chị rán một cách khéo léo, hương vị thơm ngon không kém món ăn do mẹ em làm là bao.

Em có một người chị tuyệt vời, đó là người luôn chăm sóc, quan tâm tận tình, cũng là một người bạn mà em tin tưởng khi chia sẻ những buồn vui của cuộc sống, học tập, chị luôn lắng nghe với thái độ chân thành và cho em những lời khuyên thật bổ ích.

Em hãy viết bài văn tả người thân yêu và gần gũi nhất với mình – mẫu 10

Chúng ta có được đôi mắt để thấy cuộc sống, có được một cuộc đời để sống và tận hưởng thường cảm ơn tạo hóa, cảm ơn chúa trời. Nhưng đôi khi lại vô tình quên mất người trực tiếp trao sự sống cho mình, người đi suốt cuộc đời không ai có thể hiểu con hơn, chính là mẹ. Và mẹ là ý nghĩa lớn nhất trong cuộc đời tôi.

Người khác vẫn thường tự hào rằng mẹ họ là một cô giáo, là một người phụ nữ rất xinh đẹp. Tôi luôn tự hào vì mình có một người mẹ nông dân và chẳng có gì nổi bật lắm. Như bao người nông dân khác chỉ biết “đầu tắt mặt tối” đi làm để kiếm tiền nuôi con cái, mẹ tôi không có nước da hồng hào, cũng chẳng có đôi mắt bồ câu hay mũi dọc dừa. Nước da mẹ đã đen sạm, in màu sương gió và nắng gắt. Mẹ tôi cũng không có gì đặc biệt. Khuôn mặt bình thường như những người phụ nữ bình thường, mái tóc dài thường được búi gọn bởi một chiếc đũa để dễ dàng cho làm việc. Mẹ cũng không biết cách đi đứng, ăn nói nhã nhặn và tế nhị theo tiêu chuẩn người phụ nữ. Như những người nông dân luôn thật thà chân chất, mẹ luôn nghĩ gì sẽ nói ấy.

Những người nông dân không biết nói những lời yêu thương mềm mại. Họ chỉ thể hiện bằng hành động. Mẹ tôi cũng vậy. Không biết mẹ đã nói rằng mẹ yêu tôi lần nào chưa? Theo trí nhớ của tôi thì là chưa. Nhưng tôi chắc chắn rằng mẹ rất yêu và thương tôi. Mẹ không nói yêu nhưng mọi đồ ăn, mọi thứ tốt nhất mẹ đều dành cho tôi. Không nói thương tôi, nhưng mẹ vẫn vừa mắng vừa xót khi thấy tôi bị thương, mẹ không cho tôi làm những việc nặng nhọc. Mẹ biết rằng, chỉ có học với giúp cuộc đời con cái không khổ như mình nên dẫu nhà không có điều kiện nhưng không bao giờ mẹ để tôi thiếu gì so với bạn bè, chưa lần nào mẹ phàn nàn về chi phí đi học. Những lời mắng mỏ còn nhiều hơn cả yêu thương, nhưng những hành động yêu thương còn nhiều hơn thế nữa. Những người nông dân hiền lành, chân chất nhưng luôn giàu tình yêu thương và đức hi sinh như thế.

Tôi yêu nhất là đôi bàn tay mẹ. Đôi bàn tay không mềm mại như những tháp bút như những giáo viên, không uyển chuyển như những người phụ nữ truyền thống, bàn tay ấy thô ráp và nứt nẻ. Công việc đồng áng, những ngày gánh hàng ra chợ bán đã làm cho đôi tay kia chai sạn như thế nào, mẹ cũng biết nữa. Có những lớp da đã bị bong ra một mảng, chẳng dễ nhìn một chút nào. Nhưng đôi bàn tay ấy lại ấm áp đến lạ kì. Đôi bàn tay nuôi tôi lớn đến giờ. Đôi bàn tay tết tóc cho tôi mà ngày nào bọn bạn cũng khen tôi nức nở. Đôi bàn tay đã nấu cho tôi những món ngon nhất trên đời mà có lẽ sơn hào hải vị cũng không thể bằng được; đã quạt cho tôi những trưa hè nắng gắt, đắp chăn cho tôi vào những khuya tôi ngủ quên. Đôi bàn tay đã đánh đòn tôi rồi lát sau chính nó lại thoa thuốc cho tôi. Và mỗi khi tôi áp má vào tay mẹ, tôi lại thấy một sự bình yên đến lạ kì. Chỉ có tình yêu thương của người mẹ mới chính là lá chắn tốt nhất cho con suốt cả cuộc đời.

Tôi tự hào vì mẹ mình. Tự hào về một người mẹ bình thường nhưng lại có một tình yêu hơn cả bình thường. Dẫu sau này, cuộc đời có như thế nào, chữ “Mẹ” ấy vẫn mãi không thay đổi. Mãi mãi…

Em hãy viết bài văn tả người thân yêu và gần gũi nhất với mình – mẫu 11

Mẹ – tiếng gọi thiêng liêng và chứa chan bao tình cảm. Không vì tiếng gọi ấy được cất lên từ ai, mà vì tiếng gọi ấy đã nhấc lên một người phụ nữ vĩ đại, luôn hi sinh hết mình cho những đứa con của mình. Tự sâu tận đáy lòng, em luôn yêu mẹ tha thiết.

Mẹ của em là một người công nhân xí nghiệp hết sức bình thường. Mẹ không cao ráo, thon thả hay xinh đẹp như hoa hậu. Nhưng với em, mẹ là đẹp nhất, dịu hiền nhất. Năm nay mẹ đã hơn bốn mươi tuổi, cao khoảng 150cm, nặng hơn 50 cân, dáng người hơi đậm. Đặc biệt phần bụng của mẹ không thon thả mà hơi căng, đó là dấu vết ngày xưa em từng “sống” trong đó. Mái tóc mẹ ngắn ngang vai, một màu đen tuyền như than. Hằng ngày lúc đi làm mẹ sẽ buộc gọn ở phía sau, lúc nào đi chơi hay ở nhà, mẹ sẽ tết lại thành đuôi sam. Khuôn mặt mẹ em tròn đầy, phúc hậu, toát lên vẻ hiền từ. Bất kì đứa bé nào đang khóc mà được mẹ dỗ thì sẽ nín ngay. Ở khuôn mặt mẹ, em thích nhất là đôi mắt. Nó đen láy như một viên trân châu đen quý giá, khiến em như chìm vào bên trong mỗi khi nhìn vào mắt mẹ.

Mẹ là một người rất giản dị. Khi đi làm mẹ mặc đồng phục của công ty, lúc ở nhà thì mẹ hay mặc những bộ đồ bộ nhiều màu. Ra ngoài, mẹ mặc áo sơ mi và quần vải. Nhiều lúc, em có hỏi sao mẹ không mặc váy, thì mẹ lại bảo là không thích. Mẹ em đảm đang lắm. Món gì mẹ cũng biết nấu. Mỗi khi có giỗ hay lễ, mẹ có thể một mình nấu cả mâm cỗ đầy ụ. Không chỉ thế, mẹ còn là một người làm vườn thiện nghệ. Dưới bàn tay mẹ, khu vườn của gia đình xanh um, tươi tốt, quanh năm luôn có rau ngon, trái ngọt để ăn.

Mẹ yêu thương em nhiều lắm, và em cũng vậy. Em sẽ cố gắng học tập thật tốt, chăm chỉ và nghe lời mẹ để mẹ được vui lòng.

Em hãy viết bài văn tả người thân yêu và gần gũi nhất với mình – mẫu 12

Tích…tích…tích

Tiếng đồng hồ cứ thế vang vọng trong đêm. Không hiểu sao em cứ trằn trọc không ngủ được. Có lẽ vì hồi tối, trong bữa cơm cả nhà có nhắc đến anh Dũng – anh trai của em, người anh đang thực hiện nghĩa vụ của công dân với đất nước.

Năm nay anh em vừa tròn 20 tuổi, lứa tuổi đẹp nhất trong cuộc đời con người. Anh là một người anh tuyệt vời đối với em. Dáng người anh dong dỏng cao, phải đến 1m75. Ngày anh còn ở nhà, ngày nào anh cũng dắt em lên đê chơi thả diều, thỉnh thoảng còn chơi tập trận. Anh sẽ cho em ngồi lên cổ mình để nhìn theo con diều bay cao, cao mãi trên bầu trời. Khuôn mặt của anh vuông chữ điền, đã dần dần mất đi vẻ non nớt của trẻ con mà thay vào đó là sự nghiêm nghị và chín chắn của người lính được tôi luyện trong quân đội. Cái trán rộng, cao và cứng cỏi. Chắc vì cái trán ấy mà từ bé đến giờ anh trai em vẫn bị gán cho cái mác ngang bướng, cứng đầu. Nhưng kì thực, anh Dũng là một người rất dễ gần, sống tình cảm và ngoan ngoãn. Người ta chỉ đánh giá anh trai em qua ngoại hình của anh ấy mà chẳng cần biết thực sự anh ấy là người như thế nào. Em rất thích đôi mắt của anh. Đó là một đôi mắt rất đẹp. Nó dài dài màu nâu, mỗi lần anh cười, hai con mắt nheo nheo lại như chói nắng. Mọi người vẫn khen anh đôi mắt giống hệt bà nội, một đôi mắt sâu và hút hồn người đối diện. Em cũng thích nụ cười của anh nữa. Nụ cười của anh rực rỡ như ánh mặt trời. Mỗi lần anh cười lại để lộ ra hàm răng trắng đều như hạt bắp. Anh hay mỉm cười như thế với em mỗi lần dỗ dành em sau những lần em bị bắt nạt hay bị bố mẹ phạt.

Trong gia đình, anh là một người con rất ngoan và hiếu thảo. Anh làm mọi việc vụn vặt trong nhà để đỡ đần bố mẹ: nấu cơm, dọn dẹp nhà cửa, chăm sóc lũ gà và chơi với em. Em rất thích cuốn lấy anh, nhõng nhẽo theo sau lưng anh đi bắt dế, bắt giun, đi câu cá và thả diều.. Dù em là một đứa mít ướt, rắc rối nhưng chưa bao giờ anh nổi cáu hay không cho em đi theo. Em biết anh hay mềm lòng trước sự kì kèo, nhõng nhẽo của em nên muốn gì em cũng chỉ cần giả vờ một chút là xong. Lần nào cũng nhất định sẽ thành công. Duy nhất chỉ có một lần anh nổi giận với em. Đó là kỉ niệm mà em sẽ nhớ mãi trong cuộc đời mình. Hôm ấy là một người mưa rất lớn, nước ngập băng cả ngõ. Trời đã tạnh hẳn nhưng nước vẫn chưa rút hết. Cả lũ trẻ con rủ nhau ra ngoài bì bõm lội nước. Em nhớ khi ấy em mới chỉ được 4 tuổi, người nhỏ bằng nắm cơm. Anh đã cấm không cho em ra ngoài nhưng nhìn lũ bạn đang chơi rất vui vẻ ngoài kia em lại quên mất lời dặn của anh. Em lén lút trốn anh đi ra ngoài lội nước. Nhưng do bé quá, em vừa lội xuống, nước đã ngập đến ngang bụng, rất khó để đi. Càng đi sâu vào ngõ, nước lại càng ngập cao hơn. Cuống quá, em bước nhanh hơn theo con đường cũ để trở về nhà, nhưng bước hụt chân và mất một chiếc dép. Em sợ quá đã khóc lên thất thanh, gọi anh trai trong nhà. Anh Dũng nghe thấy tiếng em liền hớt hải chạy ra. Thấy em đang đứng trong ngõ, nước ngập ngang bụng, anh đùng đùng nổi giận, chạy vội ra bế em vào nhà. Anh nhìn em với ánh mắt giận dữ:

– Anh đã nói với em như thế nào? Mưa to, ngõ ngập như thế, em thì bé tẹo như thế này, ra đấy lỡ thụt chân xuống cống thì làm thế nào? Em không coi lời anh nói ra gì nữa đúng không?

Em mếu máo, mắt rưng rưng. Lần đầu tiên em thấy anh giận giữ như thế. Đôi mày của anh cau lại, ánh mắt nghiêm khắc nhìn em, giọng nói đanh lại. Em hiểu lần này mình đã sai, làm cho anh nổi giận thật rồi. Thế nhưng em cũng hiểu là anh chỉ muốn tốt cho em chứ không hề ghét bỏ gì cả. Anh cách em tới 10 tuổi, bố mẹ thì bận đi làm suốt ngày, chỉ cso anh ở nhà, chăm sóc em. Với em, anh không chỉ là một người anh trai, mà còn là bố , là mẹ, là người bạn tri kỉ và là thiên thần hộ mệnh nữa.

Anh đi nghĩa vụ quân sự đã được hơn một năm và anh cũng sắp được về nghỉ phép thăm nhà. Em sẽ cùng với anh đi thật nhiều nơi, kể cho anh nghe những chuyện lúc anh không ở nhà. Em giờ đã lớn, không còn là con bé nghịch dại, không biết nghe lời như xưa nữa. Giờ em đã thay anh làm những công việc nhỏ để đỡ đần bố mẹ.

Miên man suy nghĩ, không biết em đã ngủ thiếp đi từ lúc nào. Hôm ấy, em đã mơ một giấc mơ thật đẹp. Em mơ thấy anh Dũng về nhà, vẫn với nụ cười ấm áp như ngày nào. Anh dắt tay em lên đê thả diều, cho em ngồi lên cổ để ngắm nhìn bầu trời lúc hoàng hôn và cánh diều thì cứ bay cao, cao mãi….

Em hãy viết bài văn tả người thân yêu và gần gũi nhất với mình – mẫu 13

Trong gia đình tôi, mỗi người đều có một sở thích riêng, bố tôi thích đọc báo, mẹ say mê công việc nấu ăn, tôi thì không thể rời xa đống truyện tranh, và đặc biệt nhất là Linh – em gái tôi với sở thích rất đáng yêu: vẽ tranh về những người thân trong gia đình. Tôi đã có lần xem Linh vẽ tranh, và thực sự thấy thêm rất nhiều điều thú vị về cô em của mình.

Linh là một cô bé rất dễ thương khiến cả nhà ai cũng yêu mến. Nhưng nó cũng nghịch ngợm lắm. Nó luôn nghĩ ra đủ thứ trò tai quái để trêu chọc tôi.

Một lần, bỗng dưng Linh lại mượn tôi quyển Album ảnh. Tôi đoán nó lại nghịch ngợm gì dây nên bí mật nấp sau cánh cửa theo dõi. Thật ngạc nhiên. Linh đang vẽ tôi. Khéo léo đặt tấm ảnh chân dung của tôi lên bàn, Linh bắt đầu thể hiện. Đôi bàn tay nhỏ nhắn trắng hồng của nó cẩn thận cầm cây chì sáp đến khoanh một vòng tròn rõ to. Đôi mắt đen long lanh chăm chú nhìn vào bức ảnh rồi tiếp tục khoanh hai vòng tròn nhỏ hơn màu tím. Thì ra, đó là khuôn mặt của tôi – mà đúng hơn là cục đá méo mó đến thảm hại và chiếc kính bị lệch gọng gần nửa mặt. Tôi cảm thấy tội nghiệp cho khuôn mặt mình quá. Còn Linh không biết sự có mặt của tôi, vẫn cái vẻ vui tươi, nó tiếp tục vẽ. Mái tóc tết bím đuôi sam của nó lúc lắc, cái miệng hồng tươi vừa vẽ vừa cười. Bàn tay nó vẫn tiếp tục tạo cho tôi một mái tóc đen buộc vểnh lên như cái đuôi gà và được điểm trang bằng một chiếc nơ xanh xinh xinh. Chợt ánh mắt Linh bỗng trở nên tinh nghịch lạ thường, gương mặt vui tươi hẳn lên, đôi má hồng hào, chân cứ dậm vào thành bàn và còn hát nữa. Không biết nó nghĩ ra trò gì đây.

Tay cầm một viên sáp đỏ, Linh viền viền thành hình một chiếc môi – giống như một quả chuối. Nó chọn cây sáp màu đỏ, nhưng chỉ tô một nửa môi còn dùng màu xanh tô nửa còn lại. Vậy là môi của tôi có những hai màu – thật nghịch ngợm. Nhưng ánh mắt nó lại càng thích thú hơn, miệng nó cười tươi hơn khi dùng màu hồng chấm vào giữa má tôi. Tôi không thể hiểu nổi Linh đang vẽ cái gì. Sờ lên má, trời ơi, thì ra đó là cái mụn mới mọc của tôi. Chuyện gì nó cũng nghĩ ra được. Cô nàng vẫn tiếp tục vẽ, vẻ mặt vẫn tươi vui. Nhưng dường như càng về sau, Linh càng thấm mệt. Cố vẽ cho tôi một chiếc áo màu hồng thật độc đáo – màu tôi yêu thích, mồ hôi nó bắt đầu lấm tấm, mặt nó đỏ lên. Dường như để tô một chiếc áo với rất nhiều bông hoa như vậy là rất khó khăn. Nhưng Linh vẫn say sưa. Bàn tay nhanh nhẹn tô màu, ánh mắt long lanh dễ thương, mái tóc lúc lắc. Cuối cùng Linh cũng hoàn thành bức tranh. Nó vui vẻ chạy ra khoe với tôi.

Sau lần tận mắt xem Linh vẽ, tôi thấy Linh thật đáng yêu. Biết đâu trong tương lai em gái tôi lại trở thành một họa sĩ nổi tiếng….

Em hãy viết bài văn tả người thân yêu và gần gũi nhất với mình – mẫu 14

“Những ngôi sao thức ngoài kiaChẳng bằng mẹ đã thức vì chúng con “

Những câu thơ bất giác làm rung lên những cảm xúc mãnh liệt khi nhớ về mẹ. Cả một đời mẹ đã vất vả vì tôi.

Mẹ tôi năm nay đã ngoài bốn mươi tuổi. Một mình mẹ thay bố là trụ cột gia đình chăm sóc hai chị em tôi. Từ nhỏ thiếu vắng tình yêu thương của bố, mẹ luôn chăm bẵm, vỗ về và đóng vai vào một người bố để lấp đầy khoảng trống trong chúng tôi. Cả dáng hình của mẹ toát lên vẻ khắc khổ của một đời cay đắng, lam lũ. Cái dáng người gầy gò đi liêu xiêu trong nắng chiều sắp tắt. Cái dáng người còng lưng cấy mạ giữa trưa hè tháng Sáu nắng như đổ lửa. Dáng hình ấy, cả cuộc đời tôi khắc cốt nhớ ghi. Mái tóc xanh thời con gái ngày nào giờ đã điểm bạc. Nhìn những sợi tóc trắng màu thời gian ấy, tôi biết mẹ đã vất vả vì chúng tôi biết nhường nào. Mẹ luôn che giấu nỗi cơ cực của mình bằng một đôi mắt trìu mến, ánh lên những tia bình yên khi nhìn chúng tôi cùng một nụ cười đẹp. Ánh mắt bao đêm thao thức khi chúng tôi trái gió trở trời, ánh mắt đã khóc đã cười vì vui buồn của chúng tôi, ánh mắt mà mỗi khi nhìn vào tôi thấy lòng yên tâm hơn đến lạ. Bàn tay mẹ gầy gầy xương xương, chai sần vì một đời bán mặt cho đất bán lưng cho trời.

Mẹ tôi hiền lắm. Chưa bao giờ mẹ đánh hay mắng chửi nặng lời với hai chị em tôi. Mẹ lặng lẽ hi sinh thầm lặng để chúng tôi bằng bạn bằng bè. Cuộc sống mưu sinh đè nặng lên đôi vai gầy của mẹ, hằn sâu dưới những nếp nhăn của thời gian vất vả. Tôi nhớ có tối mẹ cấy nốt gánh mạ rồi mới về, có những sớm mẹ dậy từ lúc gà chưa gáy để cắt rau ra chợ bán, có những trưa mẹ gặt nốt thửa ruộng dở rồi mới về trong cái nắng như thiêu như đốt. Mẹ không khi nào nói mệt nhưng tôi biết mẹ khổ cả một đời, mẹ chỉ mong sau này chúng tôi thành đạt nên người. Những đêm chợt tỉnh, tôi thấy mẹ cặm cụi bên ánh đèn vàng vá áo cho tôi,… Khi ấy tôi chỉ muốn sà vào lòng mẹ mà khóc, mà nũng nịu,…

Ngày mai – đứa con gái bé bỏng của mẹ sẽ khôn lớn, trưởng thành từ chính bàn tay diệu kì của mẹ. Mẹ hãy yên tâm về chúng con, nhất định sẽ không để phụ lòng mong mỏi của mẹ. Yêu mẹ của con!

Em hãy viết bài văn tả người thân yêu và gần gũi nhất với mình – mẫu 15

Đối với em, mẹ là người mà em yêu quý và gần gũi nhất trong gia đình. Không vì một điều gì đó cụ thể cả, mà chính vì sâu thẳm từ trong trái tim em nhắn nhủ điều đó.

Mẹ của em là một người phụ nữ bình thường như bao người phụ nữ ở nông thôn khác. Không đặc biệt xinh đẹp hay tài giỏi. Nhưng trong ánh nhìn của em, mẹ như một ngôi sao sáng, rực rỡ trên nền trời. Năm nay, mẹ em khoảng gần bốn mươi tuổi, thân hình hơi đậm một chút. Nước da mẹ hơi ngăm, nhưng trông rất khỏe mạnh. Mái tóc màu đen tuyền, dài đến giữa lưng thường được buộc gọn phía sau gáy. Mẹ có khuôn mặt hình trái xoan, với đôi mắt đen láy, sáng ngời tình yêu thương. Mỗi khi mẹ cười, sẽ xuất hiện một chiếc lúm đồng tiền ở bên má trái, khiến mẹ trở nên đáng yêu đến lạ. Là một người nông dân, trang phục ra đồng của mẹ thường là những bộ bảo hộ màu nâu xám, dày dặn, chiếc ủng cau su, chiếc nón và khăn bịt mặt kín mít. Nhưng khi đi chơi, đi đám cưới mẹ vẫn rất xinh đẹp và chỉn chu đấy nhé.

Hằng ngày, ngoài việc đồng áng, mẹ em còn nuôi thêm đàn lợn ở nhà để tăng thêm thu nhập. Không những thế, mẹ còn trồng thêm vườn rau nhỏ để cải thiện bữa ăn gia đình. Thế là, ngày nào mẹ cũng tất bật từ sáng đến tối. Dù vậy, mẹ vẫn dành thời gian quan tâm, chăm sóc cho em. Mỗi ngày, em được sống trong sự đùm bọc và yêu thương của mẹ. Mỗi khi em có chuyện buồn hay vui, em đều sẽ chia sẻ với mẹ đầu tiên, bởi mẹ luôn là người hiểu và yêu thương em nhất. Từng ánh mắt, cái vuốt tóc của mẹ luôn làm em thoải mái đến lạ kì. Càng yêu thương mẹ, em càng thêm quyết tâm học tập và rèn luyện tốt hơn. Em cũng cố gắng giúp mẹ thật nhiều việc nhất có thể để mẹ có thêm thời gian nghỉ ngơi. Nhiều lúc, em ước gì mình có thể lớn lên thật nhanh, để có thể trở thành cây cao chở che cho mẹ thì tốt biết mấy.

Mỗi ngày, tình yêu thương mẹ trong em càng thêm dày hơn, đầy hơn. Em sẽ cố gắng trở thành một đứa con ngoan và giỏi giang, để mẹ có thể tự hào về em.

Em hãy viết bài văn tả người thân yêu và gần gũi nhất với mình – mẫu 16

“Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào…” – Câu hát ấy đã ngấm mãi trong em không bao giờ phai nhạt! Mỗi người ai cũng có người để mến mộ và tự hào, với em đó là mẹ của em. Mẹ của em rất tuyệt vời! Mẹ em là chỗ dựa vững chắc, là nơi em san sẻ niềm vui, nỗi buồn. Mẹ cho em cuộc đời hôm nay và mai sau.

Mẹ em đã ngoài bốn mươi tuổi nhưng trông mẹ vẫn còn trẻ. Dáng người mẹ không cao nhưng cân đối. Mái tóc mẹ uốn cao ôm gọn lấy khuôn mặt tròn trĩnh, phúc hậu, tạo cho mẹ một vẻ đẹp dịu hiền, dễ mến. Nổi bật trên khuôn mặt mẹ là đôi mắt to, đen láy, luôn ánh lên cái nhìn ấm áp và trìu mến. Mỗi khi cười, mẹ em để lộ hàm răng trắng, đều, trông rất duyên.

Mẹ em ăn mặc rất giản dị nhưng không kém phần lịch sự. Mỗi khi đi làm, thường là bộ váy màu xanh dương có điểm hoa văn hay bộ đồ tây màu trắng trang nhã. Còn lúc ở nhà, với đồ bộ gọn gàng trông cũng rất duyên dáng.

Mẹ em rất yêu thương gia đình và hết lòng chăm sóc, dạy dỗ con cái. Dù công việc ở cơ quan bận rộn nhưng mẹ đều dành thời gian cho gia đình, cho việc học hành của em. Những lần, em mắc khuyết điểm, mẹ không mắng nhiếc, đánh đập mà nhẹ nhàng chỉ bảo, nhắc nhở, chỉ ra chỗ sai để em khắc phục, sửa lỗi. Mẹ vui mừng, hạnh phúc khi em đạt kết quả cao trong học tập.

Em còn nhớ, có lần, em không nghe lời mẹ chạy chơi ngoài nắng, đến tối thì sốt cao. Em ngất đi cho đến gần sáng mới tỉnh lại. Thật bất ngờ, mẹ em vẫn ngồi đó. Mẹ đã thức thâu đêm để chăm sóc em nên khuôn mặt hiện rõ sự mệt mỏi, lo âu. Mẹ âu yếm sờ tay lên trán em, rồi đặt tay em trong tay mẹ. Em thấy người ấm lên còn bệnh thì bớt đi nhiều.

Đối với đồng nghiệp, mẹ được mọi người tin yêu và mến phục. Với hàng xóm, mẹ luôn vui vẻ và sẵn sàng giúp đỡ nên ai ai cũng yêu quý.

Mẹ là “Tổ quốc” riêng của em! Mỗi lần nhắc đến mẹ, lòng em lại dạt dào những tình cảm thiêng liêng nhất. Em thầm nhủ: “Mình phải cố gắng học thật giỏi và không ngừng rèn luyện để trở thành người có ích cho xã hội”. Đó cũng là nguyện vọng lớn lao nhất mà hằng ngày mẹ vẫn thường nhắn nhủ và khuyên bảo em.

Mục lục Văn mẫu | Văn hay lớp 6 theo từng phần:

van-mieu-ta.jsp

Giải bài tập lớp 6 sách mới các môn học

Bạn thấy bài viết Top 40 Em hãy viết bài văn tả người thân yêu và gần gũi nhất với mình (hay nhất) có khắc phục đươc vấn đề bạn tìm hiểu ko?, nếu ko hãy comment góp ý thêm về Top 40 Em hãy viết bài văn tả người thân yêu và gần gũi nhất với mình (hay nhất) bên dưới để Trường THPT Nguyễn Chí Thanh có thể thay đổi & cải thiện nội dung tốt hơn cho các bạn nhé! Cám ơn bạn đã ghé thăm Website: thptnguyenchithanhag.edu.vn của Trường THPT Nguyễn Chí Thanh

Nhớ để nguồn bài viết này: Top 40 Em hãy viết bài văn tả người thân yêu và gần gũi nhất với mình (hay nhất) của website thptnguyenchithanhag.edu.vn

Chuyên mục: Văn học

Xem thêm chi tiết về Top 40 Em hãy viết bài văn tả người thân yêu và gần gũi nhất với mình (hay nhất)
Xem thêm bài viết hay:  Bài văn mẫu Tả hàng cây xanh bên đường hay nhất (4 mẫu)

Viết một bình luận