Top 3 bài Phân tích tác phẩm Chữ người tử tù của Nguyễn Tuân hay nhất | – Ngữ văn lớp 11

Bạn đang xem: Top 3 bài Phân tích tác phẩm Chữ người tử tù của Nguyễn Tuân hay nhất | – Ngữ văn lớp 11 tại thptnguyenchithanhag.edu.vn

Đề bài: Phân tích tác phẩm “Chữ người tử tù” của Nguyễn Tuân

Nguyễn Tuân là một người rất tài hoa, một bậc thầy về truyện ngắn. Sáng tác của ông được chia thành hai thời kỳ trước và sau cách mạng tháng Tám. Ở giai đoạn trước, ông được coi là nhà văn “mỹ học” say mê cái đẹp, coi cái đẹp là đỉnh cao của nhân cách con người. “Dĩ vãng” là tập truyện tiêu biểu cho sáng tác giai đoạn này của Nguyễn Tuân, không tin vào hiện tại và tương lai, ông tìm về vẻ đẹp quá khứ của một thời huy hoàng xa xưa với những phong tục, thú vật. thú vui tao nhã lành mạnh, trong đó có lối chơi chữ của Huấn Cao và viên quản giáo trong truyện ngắn “Lời người xử án”. Hai con người có nhân cách cao cả, thiên tài trong sáng và chữ lạ được hiện lên trong tác phẩm làm nổi bật tài năng văn chương và tư tưởng của Nguyễn Tuân.

Huấn Cao trong truyện là một người có tài viết chữ đẹp nhưng vì làm phản triều đình nên bị kết án tử hình. Trước ngày xử án, ông bị giải đến nhà ngục có viên quản ngục và nhà thơ yêu nét chữ và kính trọng tài hoa Huấn Cao nên đối xử đặc biệt với bạn tù, mong ông Huấn cho chữ. Thấu hiểu nỗi lòng ấy, một tử tù với lương tâm trong sáng đã đưa ra những lời nói trong một tình huống vô tiền khoáng hậu. Tình huống truyện là cuộc gặp gỡ giữa hai con người khác nhau, một bên là Huấn Cao có tài văn chương nhưng lại đối đầu với quan trường, một bên là viên quản ngục đại diện cho người bảo vệ trật tự xã hội phong kiến ​​đương thời. thời gian nhưng khao khát ánh sáng của ngôn từ. Hai người đối lập về mặt xã hội, nhưng họ là bạn chung về mặt nghệ thuật. Nhân vật đã được Nguyễn Tuân đặt vào hoàn cảnh đối lập để tạo kịch tính cho truyện và cảnh cho chữ là nút thắt cần tháo.

Huấn Cao là một anh hùng tài năng, uyên bác, dũng cảm, bất khuất và có thiên tư trong sáng được thể hiện trong tác phẩm. Đầu tiên là gián tiếp ở phần đầu thông qua cuộc đối thoại của quản giáo với nhà thơ. Tài viết chữ đẹp của ông được người tỉnh Sơn khen ngợi, khiến viên quản ngục phải đau lòng mong có được chữ Ông lắm”. thế giới khao khát có được.Không chỉ vậy, người tù còn rất anh dũng là người lãnh đạo cuộc khởi nghĩa chống lại triều đình vì bất mãn với chính sách cai trị của chính quyền, người không sợ sự đe dọa của bọn lính áp giải mà tự do dỗ dành hắn, để mưa rệp rơi xuống đất, thản nhiên nhận rượu thịt như một tù nhân tự do trong ngục, có mấy ai trước khi chết vẫn giữ được bản lĩnh và phong thái như vậy? : “Ngươi hỏi ta muốn cái gì? Ta chỉ muốn một điều, là ngươi đừng đặt chân vào đây.” Xưa nay tôi chỉ thấy cán bộ quản giáo mắng phạm nhân chứ ít thấy ngược lại, con người ấy hiện lên trong tâm trí của những tên quan coi hắn là tên tội phạm nguy hiểm, chọc trời khuấy nước khi lãnh án chém, vẫn bình thản, tự tin nhận lấy. cái chết.Huấn Cao không bao giờ khuất phục trước uy quyền, cường quyền và bạo lực.Ông là một nhân vật hiếm có bởi sự hòa quyện giữa chất nghệ sĩ và chất anh hùng tạo nên nét riêng biệt, độc đáo khác hẳn với các nhân vật trong “Vang bóng vàng”. , không phải ai trong đời cũng cho lời, đời ông Huấn đôi ba lần được trao lời tri kỉ Nhưng khi hiểu được tấm lòng của viên quản ngục, ông mỉm cười nhắc nhà thơ chuẩn bị thật kĩ kẻo có dịp đền đáp Giọng huấn luyện viên Tào đã trở nên nhẹ nhàng dịu dàng hơn rất nhiều: “Con hãy về nói với sư phụ, đêm nay, khi thị vệ về doanh trại nghỉ ngơi, con hãy mang mực, bút và cả ống thở xuống đây. ches, tôi sẽ cho bạn chữ.” Trao chữ hơn là viết chữ, nghe giống như lời của bề trên trao cho người dưới. Ông khẳng định: “Lời nói vốn quý. Tôi không bao giờ vì vàng ngọc hay quyền lực mà bắt mình phải viết câu đối”. Huấn Cao không màng vinh hoa, phú quý, cũng không sợ cường quyền, ép mình làm điều mình không thích. trong nhà tù giam cầm thể xác, tâm hồn anh không bao giờ bị giam cầm, anh luôn tự do về nhân cách.

Ông Huấn quyết định cho chữ “vô tiền khoáng hậu” như nhận xét của Nguyễn Tuân. Cảnh văn thật là một nghệ thuật miêu tả đặc sắc được nhà văn thể hiện bằng tài năng đáng khâm phục. Thời gian là đêm cuối cùng của người tù trước khi ra pháp trường. Cảnh cho chữ vừa lạ vừa đẹp và như ảo ảnh. Lạ vì trước đây người ta thường cho chữ trong căn phòng sạch sẽ, lung linh ánh nến, hương trầm thoang thoảng, nhưng giờ đây trong nhà tù chẳng có gì ngoài “Căn phòng tối chật hẹp, ẩm thấp, tường đầy mạng nhện ., đất ngổn ngang phân chuột, phân gián”, chỉ có ánh đuốc dầu đỏ rực, khói nghi ngút như cháy nhà. Phòng giam ba người, nhưng chỉ một người hoạt động. Nhà thơ lại run cầm cập lọ mực. Người cai ngục dùng cả hai tay nâng tấm lụa trắng tinh trên ván lên. Huấn Cao “cổ bị còng, chân bị cùm, đang dập chữ trên tấm lụa”, nét chữ viết thoăn thoắt, “người tù viết xong một chữ, quản giáo khom người cất kẽm đánh đi. đồng tiền.ô chữ đặt trên tấm lụa bóng.Ta thấy tư thế đối lập giữa một người tù bị giam cầm và hai người dân tự do tiêu biểu cho thế lực đương thời.Huấn Cao ung dung tự tại và đối lập với tư thế ấy là sự “lồng lộn” của viên quản ngục và cái “rung rinh” của nhà thơ.Cái “cúi” của quản ngục không phải là cái cúi thấp hèn mà ngược lại rất kính trọng.Cúi mình một cách trân trọng trước cái đẹp đó là việc làm đúng đắn ở đời.Vị trí và thái độ bị đảo ngược hoàn toàn, kẻ có quyền không có quyền, kẻ tử tù có quyền giết quyền sống, người lẽ ra phải giáo dục, dạy dỗ tội phạm thì nay lại bị chính tội phạm giáo dục khi được trao quyền. ông Huấn làm như vậy là đúng. o đổi chỗ ở, “Thầy tìm nhà mà ở đi, thoát khỏi cái nghề này trước đã rồi mới tính chơi chữ. Ở đây khó giữ thân bền vững rồi cũng đến vấy bẩn cuộc đời lương thiện của mình”, là lời khuyên chân thành để giữ nhân cách tốt. Trước tấm lòng chân thành ấy, viên cai ngục lùi lại, xúc động suýt khóc: “Thật là si mê. người xin kính lễ.” Cả ba người đều đồng điệu, cùng chung một tình yêu say đắm cái đẹp, nét đẹp của nét chữ gắn liền với vẻ đẹp của tâm hồn và nhân cách trong sáng như thiên thần.

Như vậy, qua tác phẩm “Chữ người tử tù” Nguyễn Tuân đã cho chúng ta thấy ba thái độ của con người đối với cái đẹp. Đầu tiên là thái độ phá hoại. Điều đó thể hiện ở những người lính mà nhà văn miêu tả ngắn gọn ở phần đầu có thái độ hách dịch, coi thường Huấn Cao và những người bạn tù. Bọn chúng là lũ côn đồ duy nhất đánh nhau đấy, ở trong tù lâu ngày nhiễm thói đầu trâu mặt ngựa. Ngoài ra, qua mệnh lệnh của viên quan tai to mặt lớn ở Hùng Sơn, Tổng đốc đường đường đại diện cho chính quyền phong kiến ​​bảo thủ, trì trệ đang tìm cách tiêu diệt những bậc hiền tài để bảo toàn ngôi vị tàn bạo, độc ác của nhân dân. tôi.

Thái độ thứ hai là yêu cái đẹp, trọng người tài. Thể hiện qua tấm lòng và hành động của quản ngục và nhà thơ. Họ yêu mến Huấn Cao qua lời đồn đại, luôn muốn phân biệt người tài, thậm chí liều mạng để có thể thực hiện tâm nguyện cao cả là xin chữ Huấn Cao. Họ lấy làm tiếc cho một người tài giỏi như ông lại bị gươm giáo tiêu diệt. Sắc đẹp là quý giá đối với mọi người, nhưng biết đẹp quý giá như thế nào thì cũng rất đáng nâng niu vì nó làm cho con người ta đẹp hơn, cao sang hơn và thơm hơn cho tấm lòng trong sáng thanh khiết.

Thái độ thứ ba là sự cao thượng, độ lượng của con người chính trực, nghệ sĩ tài hoa của Huấn Cao. Điều đó được tác giả thể hiện qua tính cách và hành động của anh. Huấn Cao là một con người độc đáo, duy nhất trong văn Nguyễn Tuân, để lại cho tác giả sự kính trọng và bùi ngùi, tiếc nuối cho một con người tài hoa, nghĩa khí mà ngày gặp lại. không đúng thời điểm, đúng số phận. Có nhiều Huấn Cao hôm nay, nhưng cũng không ít người đang dần bị sức mạnh và đồng tiền vùi lấp. Theo thông tin từ Bộ Giáo dục ngày 17/7/2018 tại Hà Giang, sau khi thanh tra rà soát công tác chấm, có 114 thí sinh bị hạ điểm vì gian lận điểm thi đã công bố, nâng quá mức so với điểm thi. năng lực thực tế của trẻ. Chảy máu chất xám, mua điểm, mua quan bán chức… đã khiến nhiều người tài có thực tài bị vùi dập một cách dã man. Đó là nỗi đau lớn của ngành giáo dục cả nước và dân tộc Việt Nam. Tài hoa như Huấn Cao mà bị cướp trắng trợn cơ hội cống hiến cho đất nước Việt Nam.

Thông qua tác phẩm, tác giả thể hiện những suy nghĩ của mình về nghệ thuật và phẩm giá con người. Nhân cách đẹp là tổng hòa của tài và trí và cái đẹp phải luôn gắn liền với một cái thiện không thể tách rời, bản thân cái đẹp chính là đạo đức. Cái đẹp không chỉ được tạo ra ở nơi thanh tao, trong sạch, mà ngay cả trong môi trường đầy rẫy sự xấu xa, xấu xa, nó vẫn luôn tồn tại nhưng không hề lụi tàn, ngược lại, nó càng tỏa sáng và mạnh mẽ hơn. mạnh mẽ hơn. Chỉ có cái đẹp mới lay động được tâm hồn con người để con người trở nên tốt đẹp hơn trong thế giới này.

Tài năng nghệ thuật của Nguyễn Tuân đối lập với lối viết hiện thực và lãng mạn đan xen, ngòi bút sắc sảo điêu luyện đã miêu tả người và cảnh cụ thể, chi tiết, để lại ấn tượng sâu sắc. Nguyễn Tuân phải là người yêu mến, trân trọng cái tài và cái đẹp bao la thì mới có thể viết được truyện ngắn “Chữ người tử tù” với hiện thân là hai con người có nhân cách cao cả như Huấn Cao và ông đồ như vậy. cai ngục.

Xem thêm các bài văn mẫu về phân tích và lập dàn ý tác phẩm lớp 11:

Giới thiệu về kênh Youtube

chu-ngoi-tu-tu.jsp

Các bộ đề lớp 11 khác

Bạn thấy bài viết Top 3 bài Phân tích tác phẩm Chữ người tử tù của Nguyễn Tuân hay nhất | – Ngữ văn lớp 11 có khắc phục đươc vấn đề bạn tìm hiểu ko?, nếu ko hãy comment góp ý thêm về Top 3 bài Phân tích tác phẩm Chữ người tử tù của Nguyễn Tuân hay nhất | – Ngữ văn lớp 11 bên dưới để Trường THPT Nguyễn Chí Thanh có thể thay đổi & cải thiện nội dung tốt hơn cho các bạn nhé! Cám ơn bạn đã ghé thăm Website: thptnguyenchithanhag.edu.vn của Trường THPT Nguyễn Chí Thanh

Nhớ để nguồn bài viết này: Top 3 bài Phân tích tác phẩm Chữ người tử tù của Nguyễn Tuân hay nhất | – Ngữ văn lớp 11 của website thptnguyenchithanhag.edu.vn

Chuyên mục: Văn học

Xem thêm chi tiết về Top 3 bài Phân tích tác phẩm Chữ người tử tù của Nguyễn Tuân hay nhất | - Ngữ văn lớp 11
Xem thêm bài viết hay:  Dàn ý Giải thích bài ca dao Trong đầm gì đẹp bằng sen hay nhất (4 mẫu)

Viết một bình luận