Top 2 bài Nhân cách nhà nho chân chính trong bài thơ Bài ca ngất ngưởng của Nguyễn Công Trứ hay nhất – Ngữ văn lớp 11

Bạn đang xem: Top 2 bài Nhân cách nhà nho chân chính trong bài thơ Bài ca ngất ngưởng của Nguyễn Công Trứ hay nhất – Ngữ văn lớp 11 tại thptnguyenchithanhag.edu.vn

Nhan đề: Nhân cách Nho sĩ chân chính trong bài “Bài ca ngất trời” Nguyễn Công Trứ

Nguyễn Công Trứ là người có tài, có chí, có đức. Xuất thân từ dòng dõi Nho học, từ nhỏ ông đã học thông hiểu kinh sách thánh hiền, thi đỗ đạt làm quan lớn dưới triều Nguyễn. Ông không chỉ là nhà quân sự, chính trị tài ba mà còn là nhà thơ tài ba, dùng thơ văn để “tỏ chí” và khẳng định mình. Trong các tác phẩm văn học của ông, tiêu biểu nhất là “Tống kinh ngất ngưởng” thể hiện đúng tính cách Nho gia nhưng có nhiều điểm khác biệt với Nho giáo để tạo nên một nhân cách mới mang nét riêng của Nguyễn. Công Trứ.

“Khúc ca xuất thần” có thể coi là một bản tự truyện ngắn gọn, tóm lược cuộc đời và nhân cách của ông Hi Văn (biệt hiệu của tác giả). Anh thể hiện giá trị bản thân bằng thái độ phóng túng, lối sống thật thà và “dại dột”. Qua đó thể hiện nhân cách chân chính của Nho giáo với nhân sinh quan tiến bộ đáng được mọi người ca ngợi và học tập.

Vậy các nhà Nho là ai? Nho gia là trí thức cổ đại nghiên cứu Nho giáo – hệ thống đạo đức, triết học và tôn giáo do Khổng Tử đề xuất nhằm xây dựng một xã hội tốt đẹp. Những người tuân theo các chuẩn mực đạo đức đó được gọi là Nho sĩ, Nho gia hay Nho gia. cá tính là gì? Nhân cách là những nhân cách, phẩm chất đạo đức có trong mỗi chúng ta. Nhân cách ấy làm nên giá trị con người và những điều tốt đẹp trong cuộc sống. Vậy nhân cách Nho gia chân chính được hiểu như thế nào? Tìm hiểu chi tiết qua tác phẩm “Bài ca ngất ngưởng” của Nguyễn Công Trứ thể hiện cá tính của ông.

Trước hết, nhân cách của một nhà Nho chân chính phải là người có “Chí làm trai”. Ngay từ những câu thơ mở đầu, Người đã khẳng định: “Vũ trụ nội bất phụ trách” nghĩa là trong vũ trụ không có việc gì không phải là bổn phận của mình. Tư tưởng đó đã được ông nhiều lần thể hiện trong các tác phẩm như “Lăng trung” với câu thơ “Vũ trụ nhiệm nội”, hay trong “Luận ngữ bác học” với câu “Vũ trụ giao ngô phục vụ”. Nó có nghĩa là tất cả mọi thứ trong vũ trụ là nhiệm vụ của chúng tôi. Nó đề cập đến trách nhiệm của học giả đối với cuộc sống. Tư tưởng nhập thế để cống hiến cho đời được tiếp nối truyền thống của cha ông ta như: Phạm Ngũ Lão, Nguyễn Trãi, Nguyễn Bỉnh Khiêm… đều là những nhà Nho chân chính từ xưa.

Thứ hai, nhân cách chân chính của Nho gia được thể hiện là người biết “tu thân” bởi theo quan niệm của Nho gia, “tu thân, tề gia, bình thiên hạ” là ba việc phải làm. . Trong “tu thân”, việc học có ý nghĩa vô cùng quan trọng. Học là theo đuổi con đường danh lợi. Cũng như bao nhà Nho khác, Nguyễn Công Trứ luôn cố gắng thi đỗ để làm quan, cống hiến tài năng của mình cho nước cho dân. Điều đó được minh chứng bằng việc ông đã giữ nhiều chức quan trong triều được đúc kết trong bốn câu thơ:

“Khi thủ khoa, khi tham tán, khi Tổng đốc Dong

Kể cả chiến thuật khiến các tay chơi ngất ngây

Thời bình, tướng cờ

Thỉnh thoảng tôi đến phủ Thừa Thiên”.

Ông từng giữ các chức vụ quan trọng như Thủ khoa đầu kỳ thi Hương tức Giải nguyên, Tham tán quân vụ miền Tây Nam Bộ, Tổng đốc Đông Phương đứng đầu một tỉnh hoặc nhiều tỉnh, Tổng quan. tức là thủ lĩnh của đội cân Trấn Tây, quan đầu phủ ở kinh đô. Ngoài ra, ông còn có những đóng góp khác như: Khai hoang ở Kim Sơn, Tiền Hải, trị thủy ở đê sông Hồng; chống bọn xấu ở nông thôn… Tất cả những công việc đó đều được Nguyễn Công Trứ thực hiện với tinh thần trách nhiệm và đạt hiệu quả cao. Con đường nổi tiếng của anh rộng mở cho đến khi anh được trao giải ‘Nghị quyết của năm’. Anh tự tin khẳng định mình là một người “Tai Bo” có “tài năng kiệt xuất xuất chúng” trong vũ trụ. Theo quan niệm của Nho gia, dù tài giỏi đến đâu cũng cần phải khiêm tốn, nhưng Nguyễn Công Trứ lại tự tin đi ngược lại điều đó, mạnh dạn đề cao vai trò của bản thân, thể hiện tài năng để phá luật. bức tường thành của nhà Nho.

Nho sĩ chân chính là những người coi thường danh lợi, không màng vinh hoa phú quý. Lập chí phò vua giúp nước. Nguyễn Trãi và Nguyễn Bỉnh Khiêm cũng vậy, khi chính sự loạn, nhiều người tranh chức tước nhưng đều chọn con đường lui về ở ẩn. Nguyễn Công Trứ cũng vậy, khi nói về những chức vụ của mình, ông chỉ dùng những lời lẽ ngắn gọn, súc tích để chứng tỏ mình không phải là người coi trọng danh lợi, mà tất cả chỉ là bổn phận của một đấng nam nhi đứng trong vũ trụ. . Nguyễn Công Trứ từng có câu nói nổi tiếng: “Làm quan không vinh, làm lính không hổ”. Tuy giữ nhiều chức lớn trong triều nhưng ông cũng rất nhẹ dạ, không có gì quan trọng. Chính điều đó đã khiến ông thể hiện mình với cái tôi “Choáng ngợp” trong toàn bài.

Cá tính Nho gia chân chính của Nguyễn Công Trứ khác thường, khác người, làm nên nét độc đáo riêng. Nếu như các nhà Nho khác, khi thi đỗ làm quan, cả đời mưu cầu danh lợi, thì với ông, khi đã làm tròn bổn phận “người hầu”, nghĩa vụ với nước, ông cho phép. bản thân được hưởng tiêu tiền, lang thang. Anh ta nghĩ “đời ăn chơi làm gì, lãi ở đâu”, anh ta hành động như chưa từng có chuyện gì. Xưa các quan lớn đi đến đâu thường đi bằng ngựa hoặc đi bằng kiệu, nhưng Nguyễn Công Trứ lại ngây ngất trên con bò vàng đeo kiềng ngựa: “Ngư vàng đeo bò vàng”. Có người cho rằng anh kiêu ngạo, lập dị, cũng có người cho rằng anh kiêu ngạo, coi thường dư luận nhưng đây là cách làm dại dột để khẳng định cái tôi của mình và cho thiên hạ thấy mình đã “vạch trần” nhiều năm. , được thoát khỏi “chiếc lồng” làm tù nhân, giam hãm tâm hồn cá nhân tác giả.

Anh trở về ở ẩn với một lối sống khác, tận hưởng những thú vui của mình. Nếu người dân đến chùa lễ Phật, cầu may mắn, tài lộc thì ông đồ sẽ đến đàn hát, cùng một cô đào đánh trống sau đây:

“Kìa núi mây trắng bao phủ

Tay kiếm cung nên từ bi

Một đôi giày cao gót của dì

Đức Phật cũng cười nhạo ông ta.”

Chỉ với bốn câu thơ đã cho thấy tính cách tương phản của nhà Nho. Kiếm và kiếm làm sao có thể từ bi? Vào chùa ăn chay mà dẫn theo người giúp việc? Những điều ấy tưởng như bất kính, bất kính nhưng lại khiến Đức Phật mỉm cười độ lượng trước vị quan già có khí chất khác người.

Ông coi thường danh lợi, không màng đến sự hơn thua khen chê ở đời rằng:

“Mất dương của người cao quý

Khen ngợi và chỉ trích ngọn phong mùa đông

Khi bạn hát, khi bạn uống, khi bạn uống, khi bạn hát

Không Phật, không tiên, không vướng mắc.”

Còn ông đồ ở chốn trần tục, tâm hồn thoát tục bay bổng bay bổng theo giai điệu rộn ràng của tiếng đàn, tiếng đàn. Đối với anh, niềm vui của bản thân là hạnh phúc, là điều đáng được quan tâm, mọi sự được và mất, khen chê đều không còn quan trọng, coi như nó không tồn tại trên đời. Dù đang vui chơi nơi cửa Phật, có cả hai dì đi theo, nhưng anh thấy mình vẫn thanh tịnh, thoát khỏi sự vướng mắc của nhà Phật. Những câu thơ nhịp điệu khoáng đạt, thanh thoát với cách ngắt nhịp 2/2/2/2 linh hoạt, thể hiện tâm hồn, tấm lòng bao la, rộng mở, độ lượng khác thường của một người đã vượt biên. tỏa ra.

Anh kiêu ngạo đặt mình ngang hàng với những minh tinh nổi tiếng ở Trung Quốc:

“Không Tả, Nhạc cũng vào phường Hàn, Phủ

Ý vua là để tôi giữ đạo cho vẹn.

Trong triều ai ngây ngẩn cả người như ngươi?”

Ông vui đời nhưng vẫn tự tin khẳng định mình là một nhà Nho chân chính đã hoàn thành đạo chung. Anh sống, làm việc và cống hiến hết mình, đồng thời cũng biết tận hưởng và tận hưởng những niềm vui mà cuộc sống mang lại. Ở câu thơ cuối, ông tự tin khẳng định trong triều không ai bằng ông.

Tuy ngông cuồng, kiêu ngạo nhưng ông luôn là một nhà Nho chân chính với những phẩm chất tốt đẹp của mình. Cùng với tư duy khác người và tầm nhìn xa trông rộng, nhân cách Nho gia chân chính của Cao Bá Quát còn được thể hiện trong tác phẩm “Bài ca ngắn Sa Hành”. Thời đại phong kiến ​​thối nát đang bước vào “thời kỳ hấp hối”, ông coi những kẻ tham danh lợi xưa nay đều phải lui bước, giống như người ta thấy tửu quán tranh nhau xô đẩy để loại bỏ một vài người tỉnh táo. của sự cám dỗ. Anh đi trên cát mà tưởng mình đang đi trên con đường danh lợi đầy bùn nhơ và đau khổ. Sau đó, cây nho phải hỏi câu hỏi cuối cùng, “Tại sao bạn lại đứng trên cát?” Điều đó lý giải phần nào lý do Cao Bá Quát đứng về phía nông dân khởi nghĩa chống lại triều đình phong kiến ​​nhà Nguyễn.

Bài ca ngất ngưởng” thể hiện cái tôi độc tôn trong nhân cách khác thường của đại thần Ngụy Nguyên. Ông không bó buộc mình vào Nho giáo, luôn sống phóng khoáng với thú vui của mình. Những gương mặt nhân cách Nho gia chân chính tiêu biểu như Nguyễn Công Trứ, Cao Bá Quát đã góp phần tạo nên một diện mạo mới cho giới Nho sĩ lúc bấy giờ.

Xem thêm các bài văn mẫu về phân tích và lập dàn ý tác phẩm lớp 11:

Giới thiệu về kênh Youtube

viet-bai-lam-van-so-2.jsp

Các bộ đề lớp 11 khác

Bạn thấy bài viết Top 2 bài Nhân cách nhà nho chân chính trong bài thơ Bài ca ngất ngưởng của Nguyễn Công Trứ hay nhất – Ngữ văn lớp 11 có khắc phục đươc vấn đề bạn tìm hiểu ko?, nếu ko hãy comment góp ý thêm về Top 2 bài Nhân cách nhà nho chân chính trong bài thơ Bài ca ngất ngưởng của Nguyễn Công Trứ hay nhất – Ngữ văn lớp 11 bên dưới để Trường THPT Nguyễn Chí Thanh có thể thay đổi & cải thiện nội dung tốt hơn cho các bạn nhé! Cám ơn bạn đã ghé thăm Website: thptnguyenchithanhag.edu.vn của Trường THPT Nguyễn Chí Thanh

Nhớ để nguồn bài viết này: Top 2 bài Nhân cách nhà nho chân chính trong bài thơ Bài ca ngất ngưởng của Nguyễn Công Trứ hay nhất – Ngữ văn lớp 11 của website thptnguyenchithanhag.edu.vn

Chuyên mục: Văn học

Xem thêm chi tiết về Top 2 bài Nhân cách nhà nho chân chính trong bài thơ Bài ca ngất ngưởng của Nguyễn Công Trứ hay nhất - Ngữ văn lớp 11
Xem thêm bài viết hay:  Phân tích vẻ đẹp sông Hương trong bài Ai đã đặt tên cho dòng sông

Viết một bình luận