Tóm tắt tác phẩm truyện ngắn Thuốc – Lỗ Tấn

Bạn đang xem: Tóm tắt tác phẩm truyện ngắn Thuốc – Lỗ Tấn tại thptnguyenchithanhag.edu.vn

Đề bài: Tóm tắt truyện ngắn “Thuốc” của Lỗ Tấn, nhà văn Trung Quốc thế kỉ XX.

Phân công:

Tóm tắt ngắn gọn nhất về Thuốc của Lỗ Tấn

Lão Hoa là chủ một quán trà nhỏ, có cậu con trai mắc bệnh lao phổi rất nặng, người ta mách cho ông một bài thuốc rất kỳ lạ, đó là bánh bao tẩm máu người.

Câu chuyện bắt đầu bằng không khí ảm đạm của buổi sáng khi Lão Hoa đi mua thuốc cho con trai. Anh bước đi trong sự hồi hộp, lo lắng và hy vọng. Người dân đi khám rất đông, anh mua thuốc rất lâu dù đã đặt trước. Về đến nhà, vợ chồng ông lão cho con uống thuốc mà lòng tràn trề hy vọng về công hiệu của bài thuốc lạ. Đám đông đi xem người chém, đến quán nước chè nhà Lão Hòa bàn tán xôn xao về người vừa bị chém. Tham gia thảo luận có đủ các thành phần từ “anh chàng tóc hoa râm” đến “anh chàng đôi mươi”. Qua câu chuyện của mình, họ mới biết người bị chém là Hạ Du, một người dám đi hoạt động cách mạng, bị bắt rồi mời về làm “giặc”. Những người bình luận tỏ ra ngạc nhiên trước hành động của Hạ Du và cho rằng anh bị điên.

Vào một buổi sáng mùa xuân tại nghĩa trang, hai người mẹ đến viếng mộ các con là bà Hoa Thuyên và mẹ Hạ Du. Bánh bao thấm máu người không cứu được Thuyên. Mộ của nó nằm cách mộ Hạ Du một con đường – ranh giới tự nhiên giữa mộ người chết và người nghèo. Bà Hoa qua đường an ủi mẹ Hạ Du. Họ ngạc nhiên khi thấy trên mộ Hạ Du có một vòng hoa trắng. Câu chuyện kết thúc bằng câu hỏi của mẹ “Đây là cái gì?” Qua tác phẩm, người viết muốn đề cập đến một vấn đề có ý nghĩa hết sức quan trọng đối với đất nước Trung Hoa lúc bấy giờ, đó là vấn đề. Cuộc cách mạng đã giải phóng cả dân tộc khỏi sự ngu dốt và bóng tối.

Một số bài văn mẫu tóm tắt truyện ngắn Thuốc của học sinh lớp 12

Bài học số 1:

Một đêm thu sắp rạng, trăng đã lặn. Lão Hoa Thuyên ngồi dậy, đánh diêm châm đèn. Một cơn ho bùng phát. Bà Hoa lần mò dưới gối lấy ra một gói đồng đưa cho chồng. Ông lão tắt đèn, cầm đèn lồng và rời đi. Cậu bé lại ho một tiếng. Trời lạnh, tối và đường phố rất vắng. Chỉ gặp một vài con chó. Lão Hoa Thuyên cảm thấy sảng khoái, như bỗng dưng mình trẻ lại, và là kẻ phù phép cho sự chết và luân hồi. Hoa Thuyên già bước những bước thật dài. Bầu trời sáng dần lên. Phía trước là một ngã ba, lão Hoa Thuyên tìm quán, đứng dưới mái hiên, dựa vào cửa. Anh giật mình khi có người hỏi. Ông lão đưa tay lên ngực sờ gói bạc. Những người lính đi đi lại lại, ào ạt như sóng thủy triều. Đám đông lại chen lấn nhau… Một người đàn ông mặc áo sơ mi đen, ánh mắt sắc lạnh như hai con dao xuyên thấu khiến anh ta co rúm người lại,… Anh ta đưa cho anh ta chiếc bánh bao nhuốm đầy máu đỏ tươi. từng giọt, từng giọt. Lão giật lấy gói bạc, bóp nát rồi quay đi… Lão Hoa Thuyên sẽ mang chiếc bánh đó về nhà, ban sự sống cho con lão, lão sẽ vui sướng biết bao!

Lão Hoa Thuyên trở về nhà thấy nhà ăn đã được sắp xếp sạch sẽ. Thuyên đang ngồi ăn. Bà Hoa từ trong bếp chạy ra, môi mấp máy hỏi chồng: “Có sao không anh?”. Trong bếp, hai vợ chồng thảo luận một lúc. Bà Hoa ra ngoài một lúc, mang về một chiếc lá sen già gói bánh và nướng. Một mùi hương lạ tràn ngập quán trà. Anh Nam Gu bước vào quán và nói: “Có ba người!… Cơm rang đó hả?”. Thuyên cầm lấy vật màu đen, bẻ đôi rồi ăn. Vợ chồng chị Hoa đứng bên con. Ăn bánh xong, Thuyên lại ho, nằm lăn ra ngủ, chị Hoa lấy chiếc chăn chắp vá đắp cho con.

Quán chè đông nghịt người. Chú Năm Gù, chú râu ria, chú cả Khang… Chú lớn giọng: “Chú ăn chưa? Có sao không?… Chú đảm bảo sẽ ổn. Trời vẫn nóng và nóng như thế Bánh bao thấm đẫm máu người như thế, ăn bao nhiêu cũng không khỏi!”. Khách khứa hỏi nhau tên người bị chém chết là Hà, con ông Tư. Con nhóc đó không muốn sống. Chú cả Khang hào hứng nói “con đâu có quê mẹ”, chiếc áo chú cởi ra, lão Nghĩa vội vàng cầm lấy. May mà ông Thuyên nhà này, thứ hai là chú Ba đưa cháu ra đầu thú, được thưởng 25 lạng bạc trắng, không thua ai một đồng kẽm! Con nhóc đó đang ở trong tù mà còn dám mời lão phu đi làm lính. Anh ta dám vuốt râu hổ nên anh ta đã đánh anh ta hai lần. Cái thằng chết tiệt! Thật đáng thương! Anh ta điên rồi!

Tiết Thanh minh năm ấy, bà Hoa ra nghĩa trang. Một con phố nhỏ, bên trái là mộ của những người chết bằng máy chém hoặc trong tù, bên phải là mộ của những người nghèo. Bà Hoa đặt trước mộ một bát cơm và bốn đĩa thức ăn, rồi khóc một lúc, đốt tờ giấy, ngồi thẫn thờ dưới đất… Gió thổi tung mái tóc ngắn mới cắt của bà. . với năm ngoái chắc là nhiều bạc lắm! Một người phụ nữ khác, tóc bạc nửa tuổi, quần áo xộc xệch, cứ ba bước lại dừng lại. Chợt thấy bà Hoa, nó ngượng ngùng nhưng rồi cũng đánh bạo đi đến trước ngôi mộ bên trái lối đi. Cũng bày bát cơm, bốn đĩa thức ăn, khóc một hồi rồi đốt vàng… Cô chợt run người, loạng choạng, mắt mở to ngơ ngác. Bà Hoa vội chạy đến, nói nhỏ: “Bà ơi! Thôi bà thương! Chúng con về thôi!”. Người phụ nữ kia gật đầu và chỉ vào một vòng hoa, hoa trắng và hoa hồng xen kẽ, nằm khoanh chân trên một ngôi mộ hình khum. Bước lại gần ngôi mộ, người phụ nữ kia nói: “Hoa không có rễ, không mọc lên từ lòng đất! Ai đã đến đây?… Cái gì đây?”.

Chị khóc lớn: “Du! Em xin lỗi Du!… Ông trời còn có mắt, chúng nó giết em rồi trời phạt chúng nó! Du ơi! Hồn tôi… ứng với con quạ đó sắp đậu trên mộ anh cho mà xem”. cho mẹ xem, con yêu!”

Ngày càng có nhiều người đến viếng mộ. Hai người phụ nữ uể oải thu dọn bát đĩa ra về. Một tiếng “Coa… a” rất to, hai cô giật mình quay lại, thấy con quạ đang dang cánh bay thẳng về phía chân trời.

Bài 2:

Lỗ Tấn viết Y học vào tháng 4 năm 1919, khi Trung Quốc đang ở chế độ phong kiến, nửa thuộc địa, người dân Trung Quốc còn rất tối tăm và lạc hậu, “họ ngủ trong một ngôi nhà hộp bằng sắt trống không có cửa sổ” (Lỗ Tấn). Có hai câu chuyện lồng trong một cốt truyện: câu chuyện về việc uống thuốc của hai vợ chồng già Hoa Thuyên và câu chuyện về người chiến sĩ cách mạng Hạ Du.

Lão Hoa là chủ một quán trà nhỏ, có cậu con trai mắc bệnh lao phổi rất nặng, người ta mách cho ông một bài thuốc rất kỳ lạ, đó là bánh bao tẩm máu người.

Câu chuyện bắt đầu bằng không khí ảm đạm của buổi sáng khi Lão Hoa đi mua thuốc cho con trai. Anh bước đi trong sự hồi hộp, lo lắng và hy vọng. Người dân đi khám rất đông, anh mua thuốc rất lâu dù đã đặt trước. Về đến nhà, vợ chồng ông lão cho con uống thuốc mà lòng tràn trề hy vọng về công hiệu của bài thuốc lạ. Đám đông đi xem người chém, đến quán nước chè nhà Lão Hòa bàn tán xôn xao về người vừa bị chém. Tham gia thảo luận có đủ các thành phần từ “anh chàng tóc hoa râm” đến “anh chàng đôi mươi”. Qua câu chuyện của mình, họ mới biết người bị chém là Hạ Du, một người dám đi hoạt động cách mạng, bị bắt rồi mời về làm “giặc”. Những người bình luận tỏ ra ngạc nhiên trước hành động của Hạ Du và cho rằng anh bị điên.

Vào một buổi sáng mùa xuân tại nghĩa trang, hai người mẹ đến viếng mộ các con là bà Hoa Thuyên và mẹ Hạ Du. Bánh bao thấm máu người không cứu được Thuyên. Mộ của nó nằm cách mộ Hạ Du một con đường – ranh giới tự nhiên giữa mộ người chết và người nghèo. Bà Hoa qua đường an ủi mẹ Hạ Du. Họ ngạc nhiên khi thấy trên mộ Hạ Du có một vòng hoa trắng. Câu chuyện kết thúc bằng câu hỏi của mẹ “Làm thế nào đây?” Qua tác phẩm, người viết muốn đề cập đến một vấn đề có ý nghĩa hết sức quan trọng đối với đất nước Trung Hoa lúc bấy giờ, đó là vấn đề. Cuộc cách mạng đã giải phóng cả dân tộc khỏi bóng tối tăm tối.

Bạn thấy bài viết Tóm tắt tác phẩm truyện ngắn Thuốc – Lỗ Tấn có khắc phục đươc vấn đề bạn tìm hiểu ko?, nếu ko hãy comment góp ý thêm về Tóm tắt tác phẩm truyện ngắn Thuốc – Lỗ Tấn bên dưới để Trường THPT Nguyễn Chí Thanh có thể thay đổi & cải thiện nội dung tốt hơn cho các bạn nhé! Cám ơn bạn đã ghé thăm Website: thptnguyenchithanhag.edu.vn của Trường THPT Nguyễn Chí Thanh

Nhớ để nguồn bài viết này: Tóm tắt tác phẩm truyện ngắn Thuốc – Lỗ Tấn của website thptnguyenchithanhag.edu.vn

Chuyên mục: Giáo dục

Xem thêm chi tiết về Tóm tắt tác phẩm truyện ngắn Thuốc - Lỗ Tấn
Xem thêm bài viết hay:  Unit 2 lớp 10 Friends Global 2F Reading

Viết một bình luận