Cảm nhận bài thơ Vịnh khoa thi Hương của Trần Tế Xương hay nhất – Ngữ văn lớp 11

Bạn đang xem: Cảm nhận bài thơ Vịnh khoa thi Hương của Trần Tế Xương hay nhất – Ngữ văn lớp 11 tại thptnguyenchithanhag.edu.vn

Đề bài: Cảm nhận bài thơ “Vĩnh khoa thi hương” của Trần Tế Xương.

Bài thơ Vinh Khoái Hương (hay còn gọi là Lễ xướng danh khoa Đinh Dậu) là một trong 13 tác phẩm của Trần Tế Xương viết về đề tài thi cử. Về bản chất, các kỳ thi luôn luôn cần thiết. Có thể khẳng định rằng, phần lớn những người đỗ đạt (kể cả những người đỗ đạt mà Trần Tế Xương từng phê bình) đều là những bậc hiền tài, có công với đất nước. Với Trần Tế Xương, ông khai thác triệt để đề tài khoa thi, những điều mắt thấy tai nghe, chủ yếu liên quan đến thể thức thi cử, cách thức thi cử, lối thi cũ cũng như khi chuyển sang lối thi mới, cả đỗ lẫn trượt. Vì vậy, đọc và hiểu thơ Vĩnh khoa thi Hương cần phân biệt rõ thủ pháp biếm họa và cực tả (kể cả châm biếm các khía cạnh bản chất là cải cách, đổi mới và tiến bộ xã hội). và nên đặt trong mối tương quan với nhiều bài thơ của chính Trần Tế Xương (Kế thi, Thân thi, Đi thi nói dối, Tân tiến sĩ…) của nhiều tác giả đương thời khác.

Theo quan sát của Trần Tế Xương, mọi vấn đề thi cử đều “biến dạng” trong mối quan hệ giữa danh và thực, giữa tài và lực, giữa cái lỗi thời nhưng chưa tiêu tan và cái mới. vẫn chưa thắng. Nói cách khác, thơ Trần Tế Xương đã biến ngay cả những bi kịch thi cử và những thất vọng cá nhân thành một tràng cười dài.

Mở đầu bài thơ “Vĩnh Khoái Hương”, việc nhà nước mở khoa thi mới và thay đổi cách tổ chức thi – trường Hà Nội thi chung với trường Nam Định – cũng trở thành vấn đề:

Nhà nước mở khoa ba năm một lần,

Trường Nam trộn với trường Hà.

Ở hai câu trong phần thực, nhà thơ thực hiện thủ đoạn cực tả, phóng đại, biếm họa hình ảnh liệt sĩ cũng như quan trường:

Vứt vai người lính vác chai,

Uh-huh, miệng của trường đã hét lên.

Với hình thức đảo ngữ, đặt tính từ “Tia chớp…” ở đầu câu, nhân vật anh hùng “vai chai” bỗng trở thành kẻ luộm thuộm, luộm thuộm, được hay không. Tiếp theo, sự đảo ngữ của tính từ, đồng thời từ “ừm…” lên trước cũng biếm họa cái “miệng la hét” của viên quan thành một kẻ ngu, hâm, ngu. Thực tế, việc cán bộ “la hét” là hành động đúng – đúng cả mục đích và tinh thần trách nhiệm – nhằm lập lại trật tự, thiết lập tính nghiêm túc trong phòng thi, có gì sai? Hai câu thơ giới thiệu hai kiểu nhân vật là chủ trường thi nhưng đã bị biếm họa thành hình ảnh những con người lỗ mãng, thiếu tư cách, không phù hợp với cảnh trường thi. Ở đây, nhân vật anh hùng, vị quan xưa kia vốn được kính trọng bao năm, nay đã mất đi vẻ tôn nghiêm, biến thành kẻ hỗn xược, xấc xược, đáng bị chế giễu. Tác giả đã đơn giản hóa, bỏ qua phẩm giá mà chính họ là đại diện cho các giá trị tinh thần truyền thống và ngược lại, chỉ tập trung khai thác, tô đậm, biếm họa thậm chí cả những hành động, việc làm nghiêm trọng. sửa chữa của họ tại trang web thử nghiệm. Tiếp theo hai câu trong bài, Trần Tế Xương giới thiệu hai kiểu chữ mới mà từ trước đến nay chỉ xuất hiện ở giữa khoa thi:

Lọng che trời, sứ giả đến,

Váy lê quét đất.

Nổi bật là cảnh nghi thức phóng đại với những chiếc lọng “cao ngất trời” và sau đó sứ thần (nhà cầm quyền người Pháp) xuất hiện. Ở câu thơ sau là chiếc váy xòe lạ lùng “lê quét đất” và ngay lập tức đó là bóng dáng “bà” (bà, bà: bà: bà Tây…) (phu nhân viên đại sứ Pháp) uy nghi bước ra. . Có thể nói, sự có mặt của hai kiểu nhân vật “đại sứ” và “mama” là một sự thay đổi căn bản, làm cho khung cảnh thơ càng thêm xa lạ, phản cảm. Hai loại nhân vật này đại diện cho một thời đại mới, một chế độ mới, một lực lượng mới và một nền giáo dục mới. Cách gọi “đại sứ” đăng đối với “cô nương” hàm chứa sự giễu cợt, mỉa mai lạnh lùng và thái độ xa lánh, khinh thường… Tuy nhiên, dù trong SGK có ghi chú về cảnh ấy. hoan nghênh: “Kỳ thi Hương này có Toàn quyền Pháp ở Đông Dương là Pol Du-me (Paul Doumer) và phu nhân dự”, thì thực chất kỳ thi rất tập trung, có cả Toàn quyền dự. , chứng kiến. Và cũng về bản chất, có gì để chê không? Ngoài ra, hình ảnh người phụ nữ ăn mặc theo kiểu phương Tây cũng bị chế giễu: Váy lê quét đất… Thời Pháp thuộc, phần lớn dân ta xa lạ với áo dài và lông dê: Râu dê là chó khom lưng . / Đứng bên anh mà lòng thấy… Bà – vợ ông Toàn quyền – không có lỗi gì mà bị soi mói, phê phán, biếm họa. Có thể nói, Trần Tế Xương đã đứng về mặt đạo đức, thậm chí phiến diện khi quy kết, châm biếm cả hai khía cạnh của cải cách thi cử và tiến bộ xã hội. Cho đến hai câu cuối, Trần Tế Xương đã nâng tầm ý thức của các sĩ tử trong bài thi lên thành vấn đề quốc gia:

Một số người tài ở phương Bắc,

Ngẩng cổ nhìn đất nước.

Câu hỏi đặt ra đối với bậc hiền tài đất Bắc “là ai” góp phần làm nổi bật và nhấn mạnh vai trò, trách nhiệm của nhà nho trước tình hình đất nước hiện nay. Bởi vì những người được gọi là “Hiền tài” ở đây trước hết phải bao gồm những học sinh, những người đang thi cử mong đỗ đạt, làm quan, trở thành nhân tài để cai quản xã hội. Nhìn rộng ra, trong hệ thống nhân tài còn có quan trường, trí thức, những người có trách nhiệm với đất nước. Tác giả đặt ra một câu hỏi nhưng trong đó đã có sẵn câu trả lời, ai cũng biết “ai” được xếp vào hàng “nhân tài”. Câu thơ thật giản dị mà đa nghĩa, gợi lên trong mỗi người ý thức trách nhiệm: Ngẩng cổ nhìn đất nước…

“Ngửa cổ mà nhìn…” cũng là nhìn lại mình, xét mình, đánh giá lại thân phận của mình. Có thể nói, hai câu kết đã nâng tầm tư tưởng của bài thơ, gián tiếp đặt ra câu hỏi cho một bên là sĩ phu, quan lại và nhân tài của phương Bắc với bên kia là các sứ thần, cung nữ xuất hiện trong cuộc. cảnh thi cử nực cười trong thời thực dân nửa phong kiến. Điều này tạo nên tiếng cười kép trong thơ ông: vừa bơ vơ trước quá khứ, vừa hoang mang trước hiện thực mới, vừa khao khát một lớp người mới “Kiền tài đất Bắc” và bàng hoàng trước vận thế đổi thay. “Ngửa cổ nhìn đất nước”

Bài thơ Vịnh nước vịnh của Trần Tế Xương thể hiện rõ hệ thống hình ảnh của tác giả vừa là cảm hứng sáng tạo, vừa là biểu hiện cảm xúc của chủ thể, vừa là miêu tả của một kiểu nhân vật trữ tình. cơ thể, “bên ngoài chính mình”. Ông đóng vai nhân chứng, tác giả, đồng thời là kẻ sĩ, “nhân tài” của đất nước. Bằng tiếng cười châm biếm, nhà thơ đi sâu khai thác, biếm họa từng nhân vật, từ ngoại hình đến vai trò, vị trí và đi đến khái quát bản chất xã hội thông qua hiện thực hình thức thi cử. Có thể thấy, thủ pháp trào phúng, “biếm hoạ” trong lối viết trào phúng của Trần Tế Xương đã tạo nên mối quan hệ hai chiều: trào phúng kết hợp với trữ tình, vẽ nên một cảnh hài bi tráng và cất lên tiếng nói. đánh thức lương tâm của người trí thức trước thực trạng xã hội hiện nay.

Xem thêm các bài văn mẫu về phân tích và lập dàn ý tác phẩm lớp 11:

Về kênh Youtube

vinh-khoa-thi-huong.jsp

Các bộ đề lớp 11 khác

Bạn thấy bài viết Cảm nhận bài thơ Vịnh khoa thi Hương của Trần Tế Xương hay nhất – Ngữ văn lớp 11 có khắc phục đươc vấn đề bạn tìm hiểu ko?, nếu ko hãy comment góp ý thêm về Cảm nhận bài thơ Vịnh khoa thi Hương của Trần Tế Xương hay nhất – Ngữ văn lớp 11 bên dưới để Trường THPT Nguyễn Chí Thanh có thể thay đổi & cải thiện nội dung tốt hơn cho các bạn nhé! Cám ơn bạn đã ghé thăm Website: thptnguyenchithanhag.edu.vn của Trường THPT Nguyễn Chí Thanh

Nhớ để nguồn bài viết này: Cảm nhận bài thơ Vịnh khoa thi Hương của Trần Tế Xương hay nhất – Ngữ văn lớp 11 của website thptnguyenchithanhag.edu.vn

Chuyên mục: Văn học

Xem thêm chi tiết về Cảm nhận bài thơ Vịnh khoa thi Hương của Trần Tế Xương hay nhất - Ngữ văn lớp 11
Xem thêm bài viết hay:  Top 3 bài phân tích đoạn trích Mã Giám Sinh mua Kiều hay nhất - Ngữ văn lớp 9

Viết một bình luận